" Phục hổ công, Chuyển luân kinh. Minh vương quyết. ". Hàn Lập nhanh chóng kiểm tra qua. Chỉ riêng việc nhìn danh xưng của những công pháp này đã có thể nhìn ra trong ngọc giản toàn bộ đều là phật môn pháp quyết.
" Minh Vương quyết! Công pháp này ta đã từng nghe nói qua, là một loại hiếm thấy công pháp do phật môn kim cương hộ pháp chuyên môn tu luyện. Hình như loại công pháp này tu luyện phi thường khó khăn, tổ tiên của Phùng gia như thế nào lại có được loại pháp quyết này? Ngươi đưa ngọc giản cho ta xem loại công pháp này có tác dụng trừ đi sát khí không? ". Khi ba chữ "Minh Vương quyết" vừa nói ra, Đại Diễn thần quân kinh ngạc mở miệng. Hàn Lập nghe xong lời này, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ.
Hắn mặc kệ vị Phùng gia tổ tiên bằng cách nào có được loại công pháp này, chỉ cần có thể giúp hắn giải trừ sát khí là được. Vì vậy, hắn không cần suy nghĩ thêm, ném ngọc giản vào ngay ống trúc ở sau lưng. Thời gian tiếp theo Đại Diễn thần quân chuyên tâm tìm hiểu công pháp ghi trong ngọc giản, trong khi Hàn Lập không chút khách khí đem những đồ vật có giá trị cao trong Phùng gia mật quật thu vào trong túi trữ vật của bản thân.
Dựa theo chủ ý của Hàn Lập, tất nhiên muốn mang tất cả những đồ vật này đi. Nhưng đáng tiếc túi trữ vật này lại có hạn, cho nên trừ bỏ linh thạch ra, những đồ vật còn lại đều phải chọn lọc mà lấy. Vài món pháp bảo hiển nhiên đều phải cầm đi, còn tài liệu và phù thì tìm những loại hữu dụng lấy đi một phần nhỏ. Về phần những pháp khí, Hàn Lập chỉ lấy hai, ba kiện có công hiệu kì lạ, còn lại tất cả đều để nguyên trên giá gỗ, không di động mảy may.
Chọn vật xong, Hàn Lập lại đối mặt với một đống lớn ngọc giản. Dựa trên việc dùng thần thức kiểm tra lần trước, hắn kiếm một loại công pháp gây cho bản thân một chút hứng thú. Sau đó ngồi xếp bằng ngay trong đại sảnh, tĩnh tọa không nói câu nào. Thời gian từng phút trôi qua, không biết là đã qua bao lâu, thanh âm của Đại Diễn thần quân trống rỗng vang lên trong đại sảnh, lập tức đem sự chú ý của Hàn Lập vào loại công pháp đang ở trên tay chuyển qua.
" Minh Vương quyết này có điểm tà môn! Mang tiếng là phật môn công pháp nhưng phương pháp tu luyện phi thường bá đạo, lại có chút khuynh hướng đi theo kiểu ma môn ". Đại Diễn thần quân chậm rãi nói. " Ma công! Đây là ý gì? Công pháp này rốt cuộc có thể giải trừ sát khí trên cơ thể ta được hay không? ". Hàn Lập trong lòng trầm xuống, tỉnh táo thăm dò.
" Không cần nóng lòng. Nếu nói về phương diện sát khí, ta phải chúc mừng ngươi. Công pháp này đích thực có thể giải quyết đại phiền toái của ngươi. Bất quá pháp quyết này không phải là đem sát khí khu trừ hoàn toàn mà có chút giống như cách làm của ma đạo, đem sát khí luyện hóa thành một loại pháp môn để bản thân có thể sử dụng. Nhưng từ trong phương pháp tu luyện có thể thấy được, loại pháp môn này tu luyện tựa hồ có chút nguy hiểm, dù sao thì sát khí cũng không phải là loại có thể dễ dàng khu sử. Có hay không vẫn cần đi tìm một loại công pháp phật môn khác, chính ngươi tự mình cân nhắc đi! ". Đại Diễn thần quân trầm ngâm một chút, đem đánh giá của mình đối với pháp quyết nói ra, đồng thời cũng đem ngọc giản từ trong ống trúc ném ra ngoài.