Nữ tử có thanh âm ngọt ngào thoáng do dự một chút rồi mới thở dài, nói:
"Mấy năm trước khi đại vương đang ngủ say, Vương Nhi đem phân huyệt của chính mình dời lên trên trên mặt đất, chuẩn bị mượn nguyệt hoa chi lực luyện hóa hoàn toàn bảo vật này, chuẩn bị tiến hành nghi thức nhận chủ. Nhưng ai ngờ tự nhiên có một đám tu sĩ không biết từ nơi nào xông tới, mà lúc ấy Vương Nhi đang vận công hấp thu nguyệt hoa chi lực cho nên đại bộ phận cấm chế cũng chưa từng mở ra. Kết quả dĩ nhiên để cho nhóm người này xông vào chủ thất ( phòng chính) của Vương Nhi. Vương Nhi trong tình huống bất đắc dĩ đó không thể làm gì khác hơn là tạm thời gián đoạn tu luyện, ra tay đối với đám xuẩn vật không có linh trí này. Tuy giải quyết xong nhóm người nhưng trong đó lại có một người cơ trí vô cùng, dĩ nhiên nhìn ra thân phận thi vương của Vương Nhi, lập tức quỳ xuống đất xin tha mạng, cũng nguyện ý tiếp nhận cấm chế để cầu giữ lại mạng của mình. Vương Nhi thấy người này cũng có chút cơ trí bèn hạ cấm chế thu nhận."
" Chuyện này cùng kim cương xá lợi có quan hệ gì." Trung niên nam tử nghe đến đây, thấy không có nội dung mình cần quan tâm nên có chút mất kiên nhẫn.
"Đại Vương bớt giận! Mấu chốt là chủ ý do người này cấp cho Vương nhi, nói có cách không mất công sức cũng tìm được nguyên thần của ngoại giới tu sĩ về đây, không cần phải để cho thủ hạ chúng ta khổ cực tìm tòi." Nữ tử thong dong giải thích.
"Nga. Có phương pháp này sao, nói nghe thử xem!" Nam tử tựa hồ có chút tò mò.
"Kỳ thật rất đơn giản. Vương Nhi giao phó cho người này một kiện cổ quái bảo vật, ở bên trong ẩn dấu một phân thần. Sau đó hắn sẽ đem vật này bán cho các tán tu đơn độc khác cũng xếp đặt dụ dỗ bọn họ tự đến cổ mộ của Vương Nhi. Bọn họ nếu tới, tự nhiên là đi tìm chết. Nhưng nếu không đến, phân thần của Vương Nhi cũng sẽ ở thời cơ thích hợp thúc giục cấm chế ẩn dấu trong bảo vật, đem người nọ tiêu diệt, đồng thời cuốn lấy nguyên thần bay trở về cổ mộ. Bất quá loại bảo vật như thế cần phải là loại điếm thấy trên thế gian, hơn nữa có thể ẩn dấu phân thần cùng thi hỏa, không để chút thi khí nào lộ ra ngoài. Nếu không tựu khéo quá hóa vụng." Nữ tử không nhanh không chậm nói ra.
"Tiếp theo không cần phải nói, khẳng định Vương Nhi đem kiện kim cương tráo chưa luyện hóa hết trao cho người này, cũng chỉ có xá lợi phật trên kiện bảo vật này mới có thể che dấu thi khí trên người Vương nhi." Nam tử cắt đứt lời nói của nữ tử, lạnh lùng nói.
"Đại khái đúng như đại vương nghĩ. Bởi vì nếu nhận chủ xong, cho dù là kim cương tráo cũng không có cách nào che giấu đi thi khí. Mà lúc ấy Vương Nhi luyện công lại cần gấp đại lượng tinh hồn tu sĩ nên đành mạo hiểm đem bảo vật giao cho người này. Bất quá, ta đã cố ý dặn qua người này, làm cho hắn không trêu chọc tu sĩ có tu vi kết đan kỳ trở lên để phòng ngừa bị người khác nhìn ra sơ hở. Cách đây mấy năm cũng có không ít người tự động đưa lên tận cửa, cũng không xảy ra sai lầm gì cả. Nhưng hiện tại xem ra người này không nghe lời làm cho bảo vật này bị đoạt, phân thần của Vương Nhi cũng bị hao tổn. Giờ thử phát động cấm chế đem nguyên thần của hắn bắt trở về hảo hảo tra hỏi một phen xem." Thanh âm của nữ tử cũng trở nên lạnh lùng.