"Đây là cái gì, Đại Diễn tiền bối, ngươi đã từng thấy qua chưa?" Hàn Lập chau mày, thần thức hướng Đại Diễn thần quân truyền âm.
"Ngươi tưởng rằng lão phu không việc gì không biết, không việc gì không hiểu sao? Thứ này lão phu chưa bao giờ thấy qua, nhưng nếu có thể kháng cự thần thức của ngươi thẩm thấu, xem ra cũng tạm coi là một kiện dị bảo đi. Hỏi chi tiết một chút xem đối phương làm như thế nào mà có được vật này. Sau đó có hay không nhận lấy vật này, sẽ theo ý của chính ngươi." Đại Diễn thần quân tức giận nói.
Nghe nói thế, trong lòng Hàn Lập chỉ biết cười trừ, cũng không tức giận. Ánh mắt hắn chớp động vài cái, đem thần thức thu lại, làm cho bọt khí khôi phục bình thường, cũng đem hộp ngọc để lên trên bàn.
"Thế nào, đồ vật như vậy, đạo hữu có nhận biết được không?" Kim Nguyên có chút mong chờ, nôn nóng hỏi.
"Xin lỗi. Hàn mỗ lịch duyệt có hạn, thật sự không cách nào nhận ra vật này." Hàn Lập lộ vẻ áy náy nói.
"Hàn huynh cũng không nhận thức được sao. Không phải là ta vừa mới thấy vật này có dị biến phát sinh sao? Còn tưởng rằng đạo hữu biết công dụng của vật này chứ!" Lão già vẻ mặt uể oải, cũng mơ hồ có chứa một chút hoài nghi.
Hàn Lập khẽ nở nụ cười, không thèm để ý, chỉ giải thích:
"Mới vừa rồi xuất hiện dị biến chẳng qua là do đem đại lượng thần thức bao vây lại rồi sẽ sinh ra. Mặc dù không biết đây là vật gì, nhưng có thể miễn cưỡng coi là một kiện dị bảo đi."
"Nga! Có chuyện như vậy sao." Lão già phảng phất có chút nửa tin nửa ngờ, ánh mắt tập trung vào bọt khí màu vàng trong hộp, đồng dạng đem thần thức phóng ra.
Hàn Lập thấy vậy thần sắc không chút nào thay đổi, lẳng lặng nhìn động của lão già. Một lát sau, bọt khí quả nhiên cũng xuất hiện kim quang chớp động, hơn nữa hơi hơi co dãn và bành trướng. Mà lão già thở dài một hơi, trên mặt lộ ra một chút mệt mỏi, nhắm mắt thả lỏng tâm thần một lúc rồi mới mở mắt ra.
"Kim mỗ kém cỏi, làm cho đạo hữu chê cười. Nhưng quả thực Hàn huynh thần thức cường đại phi thường thật." Kim Nguyên vừa nói, trên mặt vừa biểu lộ vẻ hâm mộ.
Trong đầu hắn nghĩ, tu vi của đối phương cùng mình không cách biệt lắm nhưng vừa rồi cử động chính là "cử trọng nhược khinh"( nhẹ nhàng mà nâng vật nặng) trong khi chính mình đã cố hết sức. Xem ra đối phương là hạng người trời sinh thần thức cường đại. Loại này ở trong bất cứ tông môn nào khẳng định đều là đệ tử được trọng điểm bồi dưỡng, tiền đồ nhất định không thể hạn lượng.
Hàn Lập mỉm cười, không phản bác điều gì.
"Kim huynh, không biết vật này từ nơi nào tìm được vậy? Thoạt nhìn rất kì lạ, không biết có hay không có lai lịch đặc thù. Đương nhiên nếu Kim huynh cảm giác không tiện nói. vậy thì thôi." Hàn Lập thong dong nói, lộ ra bộ dáng biết cũng được, không biết cũng chả sao.