"Không sao, chuyện này để nói sau, đã có thịnh hội, tại hạ cũng nên đi xem một chút." Hàn Lập thoáng trầm ngâm, sau đó bình thản nói.
"Rất tốt, vãn bối sẽ đi trước dẫn đường." Thoáng nhìn Hàn Lập, thanh niên cười nói.
Sau đó hai người lấy ra một pháp khí hình tròn, vung lên không trung sau đó nhảy lên. Hàn Lập thấy màn này cũng tiện tay ném ra một phi kiếm, thân hình nhoáng cái cũng đã xuất hiện ở trên.
"Pháp khí của tiền bối đúng là một thượng giai phi kiếm, ngài nhất định là một đệ tử xuất sắc xuất thân từ một tông môn nổi tiếng. Các đệ tử bình thường khẳng định không thể được tặng pháp khí bậc này." Nam tử cao nhìn thấy phi kiếm của Hàn Lập, cả kinh lên tiếng.
Mà thanh niên lùn bên cạnh vẻ mặt cũng hiện lên sự hâm mộ.
"Hắc hắc, sư môn tại hạ có quy định, lúc hạ sơn lịch lãm không được phép tùy tiện tiết lộ lai lịch sư môn, hai vị chẳng lẽ thật sự muốn biết." Hàn Lập cười khẽ, trực tiếp nói lý do. Hai người kia bị Hàn Lập nói rõ suy nghĩ, trên mặt hiện lên nét xấu hổ nhưng lại càng khẳng định Hàn Lập thật sự là đệ tử của một đại tông phái, thần sắc cũng cung kính hơn.
Ba người ngự khí bay lên, thúc dục pháp khí độn về phía nam. "Tuyết Lăng sơn" này cũng không cách xa tiểu trấn, từ tiểu trấn trông ra cũng có thể mơ hồ trông thấy được đỉnh núi. Tuyết Lĩnh sơn này kỳ thật nên gọi là tuyết lăng sơn mạch thì đúng hơn, dãy núi kéo dài hơn ngàn dặm, xem như là một trong các sơn mạch lớn nhất Liêu châu. Hơn nữa nghe đồn sâu bên trong còn có yêu quái thường xuyên lui tới, đừng nói đến con người, ngay cả các tu tiên tu vi không thấp cũng đã từng mất tích tại đó.
Những tu sĩ đó sau khi mất tích, các bằng hữu cùng sư môn đã phái người lùng sục rà soát hơn nửa núi non nhưng cũng không phát hiện được, nhưng từ đó về sau vẫn có nhiều tu sĩ thất tung trong núi. Nhưng cũng không phải mọi nơi tại núi đều như thế, hơn nữa các tu sĩ mất tích phần lớn đều là tu sĩ bản địa tu vi thấp, còn tại phụ cận bên ngoài thì hoàn toàn vô sự. Vì nếu nếu không có việc cần thiết các tu sĩ bản địa cũng không đi sâu vào núi, chuyện mất tích sau đó cũng giảm hẳn, dần dần không còn ai truy cứu. Tam đại thế gia Giang Trữ tổ chức đại hội cũng không phải ở sâu trong núi mà là một địa phương nằm trên một ngọn đại sơn.
Hàn Lập trên cao nhìn xuống toàn bộ đỉnh núi, chỉ thấy một tảng lớn các địa lâu hoa lệ hiện ra trên đỉnh núi, ánh mắt lại chớp động vài cái. Lớp kiến trúc này rất mới chứng tỏ nơi này mới được dựng nên, trong đầu lại không khỏi nghĩ đến một người.