Vương Thiết Thương vừa nghe tiếng kêu thất thanh nọ trong lòng chợt nao nao. Thanh âm hình như phát ra từ nha hoàn ở trên thuyền. Tuy rằng mặt sông Thuấn Giang không phải không có khi ngưng kết thành băng,nhưng trên mặt nước đâu có thấy khối băng nào. Càng huống chi khí trời hôm nay.Vương Thiết Thương không nhịn được ngẩng nhìn bầu trời, chỉ thấy vầng thái dương đỏ ửng đang ở trên đỉnh đầu.Cho dù trên người chỉ mặc bộ quần áo hơi mỏng, vẫn thấy hơi hơi nóng, có cảm giác muốn ra mồ hôi. Huống chi ở trong băng còn có người? Cho dù nhiều năm đi lại trên giang hồ, chuyện ngược đời như vậy cũng là lần đầu tiên hắn nghe được. Đưa tay vuốt vuốt hai đoạn đoản thương bằng thép ròng sau lưng, như bị ma xui quỷ khiến, hắn bất giác nhấc chân hướng về nơi thanh âm phát ra.Vừa đi đến một bên thuyền, hắn liếc mắt đã thấy tụ tập bảy tám người, có nam có nữ, có nha hoàn, nam phó, thuyền công đang vây thành một đoàn, chỉ chỉ trỏ trỏ, thanh âm trong miệng đều là ngạc nhiên vô cùng. Ánh mắt liếc xéo sang, quả nhiên cách sườn thuyền bốn năm trượng về phía đông, có một vật trắng xóa đang trôi nổi trên mặt sông, trông rất đặc biệt. Ngưng thần nhìn kĩ một chút, quả nhiên là một khối băng trong suốt, bên trong thật sự có bóng người.
"Thật là kì quái. Chẳng lẽ là trước kia vì nguyên nhân nào đó mà rơi xuống giữa sông, hiện giờ bị hóa băng nên từ đáy nước nên trôi lên đây."
Khuôn mặt Vương Thiết Thương không khỏi lộ ra vẻ giật mình, thì thào lẩm bẩm.
"Vương huynh, xảy ra chuyện gì?"
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, một tiếng nói khàn khàn vang lên.
"Cao huynh đệ, ngươi cũng tới".
Không cần quay đầu lại, Vương Thiết Thương đã biết người tới sau lưng hắn là lão bằng hữu cộng tác nhiều năm, một người tu luyện mấy chục năm ngạnh công, hơn nữa quyền cước công phu cũng có chút danh tiếng trong giới tiêu sư.
"Ồ, trong băng thật là có người. Đây chính là chuyện hiếm có đây."
Một đại hán râu quai nón, thản nhiên bước tới bên cạnh, chép miệng ngạc nhiên nói.
"Một người chết, cứ cho là kỳ quái, cũng chả lạ gì lắm."
Vương Thiết Thương cười lạnh một tiếng, lạnh nhạt nói ra.
"Điều này cũng đúng! Người chết tối thiểu khó có khả năng đến cướp thuyền."
Đại hán vuốt vuốt râu mép, cười hắc hắc nói.
"Các ngươi la hét ầm ĩ cái gì chứ? Không biết phu nhân mới vừa nghỉ ngơi sao?"
Một người trung niên ăn mặc theo lối nho sinh đi ra khỏi khoang thuyền, nhìn thấy tình hình này sắc mặt hơi trầm xuống, quay về phía mấy nha hoàn khiển trách. Người này chính là Chu sư gia,nghe nói là tâm phúc của vị quan gia kia. Chính hắn đã thuê hai người Vương Thiết Thương.
"Sư gia. Trong sông."
Tiểu nha đầu tên gọi Hòang Anh bị khiển trách, hơi rụt rè vươn ngón tay trắng nõn chỉ chỉ lên mặt sông. Chu sư gia nhìn thấy hai người Vương Thiết Thương cũng đứng ở chỗ này vốn đã thấy hơi kì quái, thấy tiểu nha đầu nói như thế không khỏi liếc mắt một chút. Kết quả nhìn thấy khối băng cùng bóng người trong băng, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, nhưng lập tức bình tĩnh nhướng mày nói: