"Đùng." tiếng vang lớn vang lên, những sợi chỉ bạc (ngân tia) đâm vào tường băng, hiện lên lỗ chỗ như tổ ong, trong nhất thời băng thuẫn bị bắn thành méo mó vặn vẹo, nhìn bằng mắt thường cũng thấy sớm muộn gì cũng bị huỷ.
Hàn Lập thấy vậy, cũng lặng lẽ không lên tiếng giương tay lên, một đạo pháp quyết đánh hướng về phía trước.
Trên vách băng tử quang lưu chuyển không ngừng, thả ra hàn khí kinh người, chẳng những địa phương bị hao tổn lập tức khôi phục như ban đầu, hơn nữa ngay cả ngân tia tàn phá bừa bãi lên băng thuẫn trong phút chốc cũng bị đóng băng không cách nào nhúc nhích.
Không chỉ có như thế, hàn khí trong chớp mắt biến thành băng diễm màu tím dọc theo ngân tia bay nhanh hướng về kiện pháp bảo hình khăn gấm tràn đi, giống như vô số đầu tử xà tinh tế hung tợn đánh tới.
Ngân bào nữ tử biến sắc.
"Đây là công pháp gì mà lại lợi hại như thế?"
Nàng này trong lòng có chút kinh ngạc, nhưng động tác trên tay không chậm lại chút nào, hai tay kết quyết, ngón tay ngọc ưu nhã điểm lên chiếc khăn gấm trôi nổi trước người, ngân tàm phía trên lại há mồm, một cỗ hỏa diễm màu trắng phun ra, theo ngân tia trong miệng, hóa thành vô số hỏa xà đồng dạng trực tiếp nghênh hướng về phía tử diễm.
Băng hỏa hai loại hỏa diễm tại bên trong ngân tia cùng nhau đánh tới, hai phương vừa tiếp xúc, tử bạch hai loại màu sắc đan vào hào quyện cùng nhau, nhưng chỉ chốc lát sau tử diễm rõ ràng đại chiếm thượng phong, đem bạch diễm liên tiếp lui về phía sau.
Ngân bào nữ tử thấy thế, lông mày không khỏi hơi nhíu lại, trong miệng dùng cổ ngữ nói nhỏ vài câu, nhất thời Thiên Lan thánh thú dưới thân gầm nhẹ một tiếng, hỏa diễm xanh mênh mông từ trong miệng phun ra, gia nhập với bạch diễm.
Thanh bạch hỏa diễm hỗn hợp hội tụ, lại nhất thời ngăn cản được công kích của băng diễm.
Ngân bào nữ tử ngọc thủ vừa nhấc, một cái thiết bài hình bát giác xuất hiện ở giữa ngón tay, hướng không trung ném đi, thiết bài đúng lúc này bỗng nhiên hóa thành một khối bát quái đồ thật lớn, sinh ra hỏa sí diễm màu đỏ hồng, hướng Hàn Lập đánh đến.
Hàn Lập khóe miệng hơi nhếch lên. Trên mặt không chút biểu tình. Nhưng sau lưng tiếng sét vang lên, một đôi ngân sí (cánh bạc) hiện ra.
Mắt thấy bát quái đồ hạ xuống, thân hình hơi nhoáng lên. Hồ quang màu bạc bỗng nhiên chớp động, đã biến mất không thấy đâu. Bát quái đồ tự nhiên rơi xuống khoảng không.
Sau một khắc, Hàn Lập xuất hiện tại địa phương cách đó hơn ba mươi trượng. Sau lưng hai cánh tiếp tục chớp động. Người lại bỗng nhiên biến mất không thấy đâu.
"Lôi độn thuật"
Thiên Lan thánh nữ nhìn thấy Hàn Lập hướng tới gần chính mình, thì thào nói nhỏ một tiếng. Trong đôi mắt đẹp hiện lên tia vẻ ngưng trọng. Hai tay nặn ra pháp quyết cổ quái. Vừa chờ Thiên Lan thú há mồm phun ra sương mù trắng mịt mờ đem một người một thú nhanh chóng che đậy ở trong đó. Tại chỗ nàng đứng trong nháy mắt biến thành tảng lớn vụ hải hơn mười trượng.
Sau một tiếng sấm.
Sương trắng này có chút cổ quái, thần thức của hắn không thể xâm nhập trong đó, trong lúc nhất thời không cách nào tìm ra bóng dáng đối phương.