Vậy nhưng ánh mắt Hàn Lập không có rơi vào biên bức, mà là hướng về sau lưng của nó.
Mặc dù vẫn cách nhau khá xa, nhưng khi đồng tử lam quang lóe lên, hắn sớm đã thấy rõ ràng bộ dáng mấy người này, trong lòng không khỏi ngẩn ra.
Đoàn người này có tám người bốn nam bốn nữ, nam áo gấm đai ngọc, phục sức hoa mỹ. Nữ áo bào trắng chân không, thắt lưng quấn đai vàng, căn bản không phải là phục sức của Đột Ngột nhân.
Hàn Lập không khỏi có chút kinh nghi.
Bất quá làm cho hắn an tâm chính là. Những người này trừ hai người là kết đan kì tu vi ra, còn lại chỉ là trúc cơ kì tu tiên. Xem ra không phải vì hướng này mà đến.
Trong lúc Hàn Lập tâm niệm xoay chuyển như điện, cự bức (con dơi lớn) cách năm sáu trượng đã phi tới trên không đoàn xe, quạt mạnh cái cánh lớn vài cái, rồi trong nháy mắt ngừng lại.
Một cơn lốc xông thẳng đến đoàn xe, nhất thời mấy cỗ xe đang chạy tới lúc này bị ném văng trên mặt đất, áo da, các rương chứa vật phẩm ào ào từ trong xe vung ra, vỡ tung. Không ít khoáng thạch, thảo dược các loại gì đó, rơi trên đất.
Về phần phàm nhân bị cuồng phong thổi ngã trên đất thì không biết bao nhiêu người.
Lần này, Đột Ngột nhân tiên sư vốn nét mặt đã khẽ biến, lại càng trong lòng hoảng hốt, hai mặt nhìn nhau.
"Các ngươi ai là người đứng đầu, đi ra nói chuyện một tiếng." Trên cự bức một nam tử hơn bốn mươi tuổi liếc mắt quét xuống phía dưới đoàn xe một cái, dùng ngôn ngữ Đột Ngột tộc lạnh như băng nói ra. Người này là một tên kết đan kì trong đám người đó, một người khác là bạch y nữ tử hơn hai mươi tuổi, mặc dù có vài phần nhan sắc, nhưng dung nhan lãnh nhược băng sương.
Vừa nghe lời này, Anh Lộ trong lòng run sợ một chút, ngay lập tức đi ra phía phía trước mọi người, vừa khom lưng đã muốn thi lễ nói chuyện.
"Ta nói không phải là phàm nhân. Là tiên sư của các ngươi." Nam tử kia sắc mặt trầm xuống, không nhịn được nói. Dưới chân cự bức đột nhiên vung lên một cánh. Ngay lập tức một cỗ cuồng phong ùn ùn kéo tới. Nhất thời thổi trúng Anh Lộ khiến ông ta không thể đứng thẳng, liên tiếp thụt lùi, thiếu chút nữa đặt mông ngồi dưới đất.
Đột Ngột nhân tiên sư còn lại thấy này, trong lòng càng kinh hãi.
Đối phương đến tựa hồ có ý bất thiện.
Vì vậy sau một khắc, bọn họ ánh mắt đều nhìn phía Hàn Lập.
Dù sao tại tu tiên giới mà nói, tu vi cao nhất tự động trở thành người dẫn đầu, cái này cũng không thể trách được.
Hàn Lập gặp tình huống này, trong lòng một trận buồn bực không thôi.
Bất quá, hắn cũng phát hiện một chuyện.
Chính là tới lúc này, Phong Nhạc cùng một tên Đột Ngột nhân tu tiên, hiện còn chưa từ trong xe đi ra.
Phong Nhạc không đi ra, còn có thể hiểu. Dù sao tử kì buông xuống, tự nhiên có chút tự bộc lộ bộ dáng vốn có, tránh đắc tội cao giai tu tiên. Nhưng một người khác, là vị Đột Ngột Nhân thì khiến hắn cảm thấy quá tò mò, đồng dạng chỉ là trúc cơ kì tu vi, lại cũng kiêu ngạo không đi ra. Thế này chắc chắn có vấn đề!
"Chẳng lẽ những người này là hướng người này mà tới." Hàn Lập thầm nghĩ như thế.
"Không biết hai vị tiền bối cùng mấy vị đạo hữu, đến đây có gì phải làm sao? Là muốn tìm người tìm vật, hay là có sai phái khác. Đám người vãn bối nhất định kiệt lực phối hợp." Dưới sự bất đắc dĩ Hàn Lập tiến lên một bước, trấn định nói ra.
Nghe được lời nói bình tĩnh đúng mực như thế, trung niên nam tử trong mắt hàn quang chợt lóe, tại trên đầu nón lá của Hàn Lập dạo qua một vòng, đột nhiên mặt không chút thay đổi nói ra:
"Cùng ta nói chuyện, trước đem nón lá tháo xuống rồi lại nói. Ta muốn nhìn rõ dung mạo ngươi một chút."
Hàn Lập nghe xong nói thế, trong lòng một trận buồn bực. Nhưng tự nghĩ trước kia khi cùng Đột Ngột nhân tiên sư tranh đấu, đều chưa bao giờ lộ ra chân dung, nên điều này cũng không phải chuyện gì ghê gớm. Cũng không nhiều lời đem nón lá tháo xuống, lập tức lộ ra bộ dáng khuôn mặt bình thường.
Mấy tên nam nữ trên cự bức đồng thời đem ánh mắt rơi vào trên mặt Hàn Lập, Hàn Lập thậm chí cảm nhận được trận trận linh động từ trong mắt nam tử kia xuất ra, dĩ nhiên đang thi triển mật thuật gì đó quan sát hắn.
"Là diện mạo thật. Không phải tên phản đồ kia." Một lát sau, nam tử trong mắt hàn mang thu vào, quay sang kết đan nữ tử bên cạnh nói.
Nàng kia nghe vậy gật đầu, ánh mắt tại trên người mấy tên Đột Ngột nhân tu tiên còn lại, đồng dạng lắc đầu.
Lúc này, nam tử kia mới chuyển sang Hàn Lập nhàn nhạt nói:
"Bảo đồng bạn của ngươi kêu hết ra đây, chúng ta muốn tìm một người, hoài nghi xen lẫn đoàn xe của các ngươi. Tìm được sẽ rời đi, sẽ không đem đến phiền phức cho các ngươi nữa. Thế nào?."
Nam tử kia trong miệng nói như thế, nhưng trong miệng nói nhỏ truyền âm một trận sau đó lập tức vung tay lên.
Trên cự bức còn lại sáu gã nam nữ trúc cơ kì lập tức bắn ra, đứng ở trên không chỗ xe của Phong Nhạc cùng một người khác, chính là "Đột Ngột nhân"giấu diếm không ra, rõ ràng đã tìm được mục tiêu.
Mà hiện tại hai cỗ xe ngựa, vẫn cứ yên tĩnh không tiếng động.
Những người còn lại thấy thế này, thở cũng không dám thở mạnh một chút.
Vị đại hán họ Bạt cùng thủ lĩnh bộ lạc đánh thuê, thì sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt vô cùng.
Hàn Lập nhướng mày, nhưng không có nói cái gì.
Trên cự bức nam tử thấy trong xe không hề động tĩnh, không khỏi cười lạnh một tiếng, bàn tay vừa lật, mấy đại hỏa cầu to bằng nắm tay nhẹ nhàng vung lên thẳng đến một cỗ xe trong đó bắn ra.
Lúc này rốt cuộc từ trong cỗ xe truyền đến tiếng cười khổ: "Cố thống lĩnh! Ta đã chạy trốn tới Thiên Lan thảo nguyên, tránh né xa như thế. Ngươi cần gì phải chém tận giết tuyệt. Chẳng lẽ nhất định muốn đưa tại hạ vào tử địa sao?"
Lời còn chưa dứt, cả cỗ xe ngựa bạo liệt, sau đó một cỗ hàn khí trắng mênh mông đón đánh hỏa cầu, nhất thời này mấy khối hỏa cầu tại trong hàn khí chợt lóe rồi biến mất vô ảnh vô tung.
Một người thanh niên niên kỷ chừng hai mươi bảy hai mươi tám nhìn có vẻ hung tợn, tay nâng một viên châu trong suốt như tuyết, xuất hiện ngay tại chỗ. Sắc mặt âm tình bất định.
Trên cự bức, tu sĩ vừa thấy màn này, mỗi người mặt đều lộ vẻ vui mừng.
"Giang Kiếm Anh, Tuyết Tinh châu quả nhiên ở trên tay ngươi. Cung chủ cho ngươi mang theo hạt châu này đi mời Bắc Hàn sơn Bắc Huyền lão nhân. Ngươi dám mang hạt châu này trộm đi. Bây giờ còn có lời gì có thể nói. Thức thời thì ngoan ngoãn theo chúng ta trở về, có lẽ còn có thể lưu cho ngươi một cái tàn hồn." Nam tử sắc mặt vui mừng vừa thu lại, dữ tợn nói ra.