Đối phương gây cho hắn loại cảm giác này, thật ra chỉ có hai khả năng. Hoặc là vừa rồi thần thức của mình có sai lầm, hoặc là thần thức của đối phương vượt xa mình, có thể là tên ngoại tộc kia. Nhưng mà cả hai loại khả năng này, bất kể cái nào bị lật tẩy, đối với hắn mà nói, cũng không thật sự là tốt. Một loại trước vẫn còn tạm được, nhiều lắm là bị mất mặt mũi trước mặt hai tên vãn bối, danh tiếng chịu một ít tổn hại mà thôi. Nếu là loại sau thì thật sự phiền toái lớn a.
Đừng nhìn hắn ở trước mặt đại hán trung niên và nữ tử mặc cung trang, biểu hiện đối đầu với tên ngoại tộc bị thương kia dễ như trở bàn tay. Nhưng thật ra hắn cũng là một trong những tu tiên tham gia cuộc chiến lúc chặn đường tên kia, hắn đối với thần thông và sự hung hãn lấy một địch nhiều của kẻ ngoại tộc đó cảm thấy sợ hãi. Những tên tu sĩ ngã xuống đó, toàn thân đều bị hoá thành hàn băng màu tím, ngay cả nguyên anh cũng bị đóng băng, kết quả thê thảm vô cùng, hắn nhìn rõ mồn một trước mắt mình. Tuy là đối phương thật sự bị trọng thương, nhưng mà kéo hắn chết theo, cũng là chuyện dễ dàng.
Quên đi, xung quanh đây còn không có các tu sĩ nguyên anh khác. Cả hai loại này phỏng chừng vẫn còn mơ hồ nguy hại đến tính mạng, có lẽ không nên mạo hiểm chứng thực. Dù sao không lâu sau, Đại tiên sư và Thánh Nữ sẽ tự mình ra tay đối phó với người này.
Trong lòng cân nhắc nặng nhẹ một lúc, lão giả trọc mi nhẹ nhàng thở dài một hơi, bỏ đi ý muốn đuổi theo chiếc xe chặn đối phương lại.
Nếu hắn còn trẻ một hai trăm năm, nói không chừng thật đúng là nghĩ muốn mạo hiểm thử một lần. Nhưng bây giờ, mạng sống không còn dài lắm, thì tính mạng càng ngày càng đáng quý.
Lão giả trọc mi nhìn đoàn xe dần dần đi xa vẫn không nhúc nhích đứng im tại một chỗ. Làm cho hai người nam nữ phía sau, liếc mắt nhìn nhau một cái trong mắt hiện lên tia ngạc nhiên, nhưng không có cam đảm đi tới hỏi một cái gì.Hàn Lập chờ xe đi được hơn mười dặm, vẫn không thấy chủ nhân của lũ thần thức trong nơi nghỉ chân kia đuổi theo đến, trong lòng nhẹ thở dài một hơi.
Mới vừa rồi, lũ thần thức kia lục soát đến cực nhanh. Hắn mặc dù phản ứng rất nhanh nhưng cuối cùng do có chút không quen trạng thái tu vi bỗng nhiên tụt xuống, dường như thu liễm thần thức chậm một chút. Cũng không biết có lừa gạt được đối phương hay không. Mà thần thức kia bí ẩn kỳ diệu như vậy, vừa nhìn qua đã biết tu luyện công pháp có liên quan đến bí thuật đặc biệt. Trong lòng hơi an tâm một chút, nhưng ở trong xe cũng không dám sơ suất mà vẫn tiếp tục thu liễm khí tức.
Sau khi đi được nửa ngày, thần sắc Hàn Lập dần hoà hoãn trở lại. Một lần nửa bắt đầu đem thần thức chậm rãi phóng ra ngoài, tự động bao phủ tất cả dị thường trong vòng hơn hai mươi dặm. Còn mình thì vừa lật tay, từ trong lòng móc ra túi trữ vật của lão mắt ưng. Dốc miệng túi xuống dưới, một đống tạp nham bảy tám đồ vật, ở trong bạch quang chớp động rớt ra. Ánh mắt đảo qua đống đồ vật, tay Hàn Lập cầm lấy một cái bình nhỏ. Mở nắp ra, đặt cái bình ở dưới mũi ngửi một cái, sau một lúc đánh giá, thì lắc đầu dời đi.
Vừa cầm lấy một cái chai khác, lại làm cùng một động tác, phảng phất giống như tìm kiếm một cái gì đó. Cuối cùng, khi mở nắp một cái bình ngọc màu xanh biếc mà không có gì bắt mắt ra thì không chờ Hàn Lập phân biệt rõ là vật gì, đã từ trong bay ra một khối sương mù màu tím. Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, không cần suy nghĩ há miệng, một quả cầu ánh sáng màu xanh bay ra, đem khối khí màu bao lai bên trong.