"Đây là đương nhiên, những chuyện khác ta cũng không có hứng thú muốn biết. Cái thành này. Ở đây có chút lộ liễu, theo ta đến một nơi khác rồi sẽ làm phép." Trên mặt Hàn Lập lộ ra vẻ tươi cười, không đợi đối phương đồng ý, ống tay áo hướng mặt thanh niên phất qua một cái.Một đám mây màu bay ra, gắn trực tiếp vào trên đầu của Phong Nhạc. Hắn lập tức quay người ngã xuống, rồi lại bị đám mây xanh đỡ lấy và bao xung quanh, nhẹ nhàng trôi nổi trên không.
Mặc dù tu vi của Hàn Lập bị phong ấn, nhưng kỷ xảo vận dụng pháp lực vẫn là lô hỏa thuần thanh( thuần thục), căn bản tu sĩ trúc cơ kỳ không thể sánh bằng. Lúc này, nguyên anh thứ hai biến thành một đám mây đen từ bên trong rừng bay ra. Thoáng một cái, lại biến thành hình dáng trẻ con hiện lên trước thân Hàn Lập, một tay vẫn đang cầm một miếng Tam Lăng Thứ, tay kia cầm nguyên thần của lão mắt ưng.
" Giữ lại cũng vô dụng, giệt đi." Sau khi liếc mắt nhìn qua nguyên thần của lão mắt ưng, lạnh lùng nói. Nguyên anh thứ hai vừa nghe xong lời ấy, cái miệng nhỏ nhắn há miệng cười rộ lên, bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt bỗng nhiên toát ra ngọn lửa xanh đen. Viên ánh sáng màu xanh run lên, vô thanh vô tức(im hơi lặng tiếng) biến thành một cổ khói xanh.
Cùng một lúc, Hàn Lập cũng bật ngón tay bắn ra một quả cầu lửa to bằng một quả trứng gà đánh vào thân thể của lão. Hoả quang bùng lên, từ nay về sau lão mắt ưng hoàn toàn không xuất hiện trên cõi đời này nữa. Tiếp đó, Hàn Lập lại đưa tay hướng mặt đất vẫy một cái, một túi trữ vật và mấy cái tiểu kiếm màu hồng cùng bay vào trong tay.
Sau khi xoá sạch những dấu vết còn lại, Hàn Lập mang theo Phong Nhạc ngự khí bay lên trời, hướng đống loạn thạch lúc trước ngồi nhập định bay đi. Trước khi tu vi được giải phong ấn, hắn hiển nhiên chỉ có thể cẩn thận càng cẩn thận hơn. Bất quá lại nói tiếp, bây giờ Hàn Lập cũng khá là buồn bực.
Mặc dù thần thức của hắn vô cùng cường đại, có thể so với tu sĩ Nguyên anh hậu kỳ. Nhưng mà ở tình hình hiện tại thì hắn cũng không dám phóng thần thức ra quá xa, trái lại phải chủ động thu liễm hơn phân nửa. Nếu không, ngộ nhỡ bị đại tiên sư người Đột Ngột hoặc là tiên sư người Đột Ngột khác tu luyện thần thức bí thuật nhận ra và tìm tới. Vậy thật đúng là chỉ có đường chết. Nhưng mà nếu đem thần thức co rút lại quá gần ở xung quanh, nếu lại có tu sĩ tu tiên người Đột Ngột tới gần ở phụ cận, hắn cũng không phát hiện được.
Lúc đầu tại trong thảo nguyên, khi thúc dục Phệ Kim Trùng, hắn sở dĩ bị phát hiện, một phần là do có chút buông lỏng, sơ suất một chút, nhưng phần nhiều cũng bởi vì duyên cớ đem thần thức rút ngắn lại gần xung quanh. Kết quả, tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ khác vì truy đuổi yêu thú bay đến, tốc độ cực nhanh, dường như cũng không thua tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ là bao nhiêu.(khoảng cách hơn hai mươi dặm trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt.) Cho dù hắn có phát giác ra cũng không kịp thu hồi Phệ Kim Trùng, lúc này mới gặp tai bay vạ gió.