Bào nhân kinh hoảng biến sắc, vội vàng thôi động pháp bảo khăn gầm dưới chân bắn ra sau đỡ lấy công kích của viên thứu. Nhưng hắn đã đánh giá thấp hai viên thứu này, thân là yêu thú cấp hai tự nhiên có chút thần thông.
Hai yêu cầm còn chưa hạ xuống, tiếng vượn rú thê lương đã vang xa. Lam bào nhân vừa nghe thanh âm này, đầu óc như bị búa tạ đập vào, thân hình lung lay không thể trụ vững, lập tức một cỗ tinh xú chi phong ( cơn gió thối) ập đến đỉnh đầu, hắn hét hoảng một tiếng, trên mặt không còn chút máu.
Cơ hồ cùng lúc đó, hai khối hỏa cầu không biết từ đâu bắn đến, vô thanh vô tức lại cực kỳ chuẩn xác bắn trúng hai yêu cầm. Thanh âm bạo liệt vang lên, hồng quang lại chớp động, hai đoàn liệt diễm tiếp tục vây viên thứu vào trong, trong nháy mắt nhiệt độ tại khu vực đó tăng thêm vài lần.
Tiếng vượn rú vang lên, lam bào nhân vừa mừng vừa sợ, cảm giác tìm được sự sống trong cái chết thật khó tả. Hắn cũng không ngừng lại, thôi động pháp khí "Vù" một tiếng, thân hình đã bắn xa ra ngoài hơn mười trượng, sau đó lại vội vàng lấy phù lục dán quanh người. Một tầng quang tráo màu vàng hiện quanh người.
Lúc này, lam bào nhân mới có chút an tâm, lúc này hắn mới biết luyện tập bình thường cùng với khi thật sự chiến đấu khác nhau rất xa, suýt chút nữa đã khiến một thân trúc cơ kỳ mất mạng. Nghĩ đến đây, hắn không khỏi nhìn về phía dưới, liếc mắt đã nhìn thấy Hàn Lập cũng đang mang áo choàng, mới biết ai là người vừa cứu mình.
Hàn Lập lấy tu vi trúc cơ kỳ phóng thích ra hai hỏa cầu hiển nhiên không có khả năng diệt sát hai con viên thứu, ngược lại lửa nóng còn khiến hung tính chúng trỗi dậy. Hai con yêu cầm cầu lửa đánh vào cũng bị cháy sém, lúc này chúng cũng không còn để ý đến lam bào nhân mà tập trung đánh về phía Hàn Lập.
Mà một con viên thứu bị chặt đứt một tay lại điên cuồng lao về phía lam bào nhân. Hàn Lập nhìn hai cự điểu đang bay đến, lơ đãng cau mày lại, tay vỗ nhẹ lên túi trữ vận, nhất thời hai đạo bạch mang phóng xuất ra.
Bạch mang đón gió bay đến, hiện hình ra hai con tuyết bạch ngô công. ( rết màu trắng) Kích thước hai con ngô công này không thể so với viên thứu, nhưng sau khi được thả ra chúng lại có vẻ hưng phấn dị thường, trong miệng không ngừng phát ra tiếng chi chi, không sợ hãi vươn hai cánh bay đến viên thứu.
Còn hai con yêu cầm sau khi thấy ngô công được triệu hồi ra, đôi mắt không hiểu sao lại toát lên vẻ sợ hãi, hai cánh đột nhiên điên cuồng vỗ mạnh cố gắng ngừng thế công lại, bộ dạng cực kỳ sợ hãi quay đầu bỏ chạy. Khí tức của thượng cổ kỳ trùng đã phát ra, tất nhiên không yêu thú cấp thấp nào dám lại gần.