Trong khoảnh khắc tách bụi cây ra, gã thanh niên phát ra một tiếng kêu kinh hãi, thân thể thoáng "thích thích" liên tiếp lùi lại mấy bước, thiếu chút nữa là ngã bệt mông xuống.
Gã thanh niên này tên là Thô Mãnh mặt đầy vẻ hoảng sợ!
"Chuyện gì xảy ra?" Chúng nhân trong Thương Lộ bộ vốn đang ngưng thần nhìn kỹ cũng cả kinh, một ít thanh niên trai tráng lập tức rút đao kiếm tùy thân ra, chuấn bị ứng phó bất trắc.
"Không nên coi thường vọng động. Thô Mãnh, có chuyện gì xảy ra?" Anh Lộ đầu óc sáng tỏ, liếc mắt một cái nhìn rõ thanh niên căn bản là vô sự, chỉ là dường như đã bị cái gì làm cho kinh hãi.
"Tộc trưởng, bên trong có một tiên sư, nhưng hắn đang lớn lên".
"Hừ! Bộ dáng thế nào?"
Không chờ thanh niên nói xong nói, vù. Anh thanh quang trong bụi cây rậm rạp chợt cuồng hiện vài cái rồi đột nhiên biến mất, tiếp sau một tiếng hừ lạnh, một bóng người từ bên trong đi nhanh ra.
Kể cả lão giả, tất cả mọi người đều sửng sốt, vội vàng ngóng nhìn qua.
Chỉ thấy trước mặt có một gã nam tử mặc áo bào trắng. Người này vóc dáng bình thường, nhìn trang phục thì đúng là trang phục của tiên sư nhưng trên đầu lại có một cái áo choàng màu xanh kỳ lạ che khuất diện mục. Bên hông còn có vài cái túi căng phồng, sau lưng đeo một cái hộp gỗ dài chừng một thước.
"Tại hạ là Anh Lộ, tộc trưởng Thương Lộ bộ tộc xin tham kiến tiên sư đại nhân! Không biết tiên sư cao tính đại danh là gì?" Anh Lộ vừa thấy người này xuất hiện, lập tức xuống ngựa, từ xa xa nhìn người mặc áo bào trắng cung kính thi lễ. Không dám có chút đắc tội nào. Mọi người khác cũng đồng dạng xuống ngựa chào.
"Thương Lộ bộ? Không nghe nói qua, ta họ Hàn. Mới vừa rồi ở bên trong tu luyện công pháp, các ngươi tới quấy rối làm gì?" Người mặc áo bào trắng đưa ánh mắt nhìn đoàn người liếc mắt đánh giá qua một cái, lạnh lùng trả lời.
"Thì ra là Hàn tiên sư. Mới vừa rồi ta thật sự không biết là đại nhân đang tu luyện bên trong nên có chỗ đắc tội. Mong tiên sư đại nhân thứ tội! Không biết đại nhân là do bộ lạc nào đang cung phụng, có lẽ lão phu cùng quý bộ tộc có quen biết chăng" Lão giả vừa thấy vị tiên sư này có vẻ không muốn xuất thủ ra tay với bọn họ nên trong lòng nhất thời buông lỏng.
"Ta mới xuất sư không bao lâu. Tạm thời không tiếp nhận bộ lạc nào cung phụng" Người mặc áo bào trắng ánh mắt chợt khẽ lóe lên rồi thản nhiên mà nói.
"Đại nhân thì ra là còn tự do. Tiên sư đại nhân nếu một mình xuất hiện ở chỗ này khẳng định là cũng muốn đi thánh điện. Khai linh nhật hai mươi năm một lần Hàn tiên sư chắc sẽ không bỏ qua." Anh Lộ vừa nghe nói đối phương còn tự do thì trong lòng không khỏi vừa động, giọng điệu phát ra càng cung kính.
"Không sai. Ta chính là muốn đi thánh điện. Các ngươi cũng đi thánh điện triều cống sao. Bất quá tại sao lại không có tiên sư đi theo!" Người mặc áo bào trắng Liếc mắt nhìn đoàn xe phía sau bọn họ một cái, bộ dáng tựa hồ có chút hảo cảm và thấy hứng thú.