Năm sau, trong động phủ nằm dưới tòa chủ phong của Tử Mẫu phong, Ngân Nguyệt biến thành một thiếu phụ tươi đẹp đắc ý đứng chờ phía ngoài cửa mật thất.
Hôm qua, trong lúc đang dùng lục dịch thúc dục linh dược, nàng đột nhiên nghe Hàn Lập dùng thần thức truyền âm nên hôm nay đến đây chuẩn bị chờ Hàn Lập xuất quan.
Cánh cửa bế quan thất mấy năm không mở ra đang chậm rãi từ từ nâng lên.
Ngân Nguyệt giương đôi mắt sáng lưu chuyển, ngẩng đầu nhìn lại nhưng bên trong cánh cửa không thấy xuất hiện thân ảnh Hàn Lập. Ngược lại đột nhiên xuất hiện một trận âm phong màu đen mênh mông thổi ra. Sau một tiếng cười khẽ trầm thấp truyền đến, bên trong bổng nhiên bắn ra một đoàn mây đen dài cỡ một trượng, chợt lóe lên nhắm thẳng Ngân Nguyệt bay đến.
Ngân Nguyệt cả kinh vội vàng lùi lại mấy bước, hoa dung thất sắc nhìn vật ấy.
Nhưng mây đen lại dừng lại, bề mặt đen như tóc, bóng như lụa đen.
"Đây là" ý niệm trong đầu Ngân Nguyệt khẽ chuyển động, trong lòng mơ hồ đoán được cái gì.
"Thế nào? Nguyên anh thứ hai của ta tu luyện đến trình độ như vậy hẳn có thể xem như là đại thành không" Mây đen đột nhiên ngưng tụ thành hình, trong nháy mắt hóa thành một anh nhi (trẻ con) cao độ một tấc màu hắc lục (xanh đen), miệng nói.
"Chúc mừng chủ nhân thần thông đại thành!" Ngân Nguyệt thản nhiên cười, nhìn Nguyên anh xá một cái rồi nói.
Nguyên anh này thoạt nhìn thì ngoại trừ việc hơi nhỏ hơn so với Nguyên anh chủ của Hàn Lập ra thì bộ dáng thần thái tất cả đều không khác gì nhau.
"Nhanh như vậy đã đem Nguyên anh thứ hai hoàn toàn luyện thành. Thật là có chút ngoài dự liệu, bất quá sau khi luyện thành thật sự có cảm giác là lạ" Tiếng nói quen thuộc từ trong mật thất truyền ra. Thân ảnh Hàn Lập rốt cục xuất hiện trước cửa đi ra.
Lúc này hắc lục Nguyên anh nọ nhếch miệng cười, tự động bắn về phía Hàn Lập, sau khi xoay quanh người thì rơi lên búi tóc của Hàn Lập.
"Một người có được hai cái tự chủ Nguyên anh, tự nhiên là cảm giác so với trước có chút bất đồng. Bất quá sau này chủ nhân quen dần thì cũng không có vấn đề gì" Ngân Nguyệt ngẩng đầu đánh giá Hàn Lập một chút sau đó hé miệng khẽ cười nói.
"Ồ! Nghe lời ngươi thì tựa hồ đối với Nguyên anh thứ hai có biết chút gì hay sao. Chẳng lẽ là lại nhớ lại được một ít thông tin có liên quan" Hàn Lập ánh mắt chớp động một chút, có chút cảm thấy hứng thú nói.
"Cái này tiểu tỳ cũng không rõ lắm. Cũng không biết vì sao lại thuận miệng nói ra. Có lẽ trước kia thực sự có biết qua thần thông cùng loại" Ngân Nguyệt ngẩn ra thành thật đáp.
Nghe Ngân Nguyệt giải thích như thế Hàn Lập gật đầu không nói gì thêm nhưng Nguyên anh trên đầu hắn lại đột nhiên giơ bàn tay nhỏ bé lên, lấy ra một cây tiểu phiến chơi đùa trong tay.
Vật đen bóng như tóc này chính là Âm La phiến hấp thu đủ ma khí!
"Chủ nhân, bộ dáng Nguyên anh thứ hai như thế chẳng lẽ là do tu luyện ma đạo công pháp" Ngân Nguyệt chứng kiến màn này thì liếc mắt nhìn Nguyên anh một cái, không nhịn được hỏi.