Trong miệng hô một tiếng nhỏ, hào quang trên người Hàn Lập bỗng nhiên mở rộng ra một lần nữa, tiếp theo bạch quang trong áo bắn ra, một người xoay vòng một cái xuất hiện trước mắt.
Đúng là Ngân Nguyệt biến hình thành tiểu hồ trắng như tuyết, "Thời gian không nhiều chúng ta chia nhau đi tìm đồ vật kia đi" Hàn Lập vừa bay vừa nói, một đoàn điện cầu màu vàng trong tiếng sấm hiện lên ở trong lòng bàn tay, không chần chờ ném đi.
"Ầm" một tiếng lớn, điện cầu hóa thành điện võng bám vào thân thể bạch hồ.
"Nhớ kỹ! Thần Lôi này có thể duy trì trong khoảng thời gian không dài, nếu có dấu hiệu suy yếu, ngay lập tức quay trở lên trên mặt đất, ta sẽ sớm quay lên" Hàn Lập nghiêm giọng nói.
"Vâng chủ nhân, Bất quá Ma Tủy Toản kia bộ dáng ra sao? Tiểu tỳ không biết" Bạch hồ truyền ra giọng nữ nhân trẻ tuổi êm ái dễ nghe.
"Ma Tủy Toản đen như mực, giống như tinh thạch, bên trong có chứa ma khí kinh người, cứ như thế mà tìm" Không chờ Hàn Lập nói, Đại Diễn Thần Quân đã mở miệng trả lời.
"Nếu là như vậy, thì dễ làm rồi, tiểu tỳ đi trước" Bạch Hồ gật đầu, trên người ngân quang chợt lóe, chui vào bên trong bãi đá không thấy bóng dáng.
Hàn Lập bản thân cũng không có nhàn rỗi, trong tay vung Ngọc Như Ý lên, hào quang màu vàng xuất hiện.
Người bao bọc trong vòng bảo hộ, vô thanh vô tức nhập vào dưới đài.
Trên đài rộng lớn thời không thấy một bóng người.
Thời gian trôi qua, bốn phía yên tĩnh dị thường, trên đài trở thành thiên hạ của ma khí, ma khí một đoàn đen kịt âm u như u minh địa ngục.
Không biết qua bao nhiêu lâu, đột nhiên có tiếng vang lên, tiếp theo kim quang chợt lóe, Hàn Lập trong màn hào quang hiện ra trên đài.
Nhìn mọi nơi một chút, không thấy bóng dáng Ngân Nguyệt đâu, Hàn Lập ngẩn ra, một lúc sau lộ ra một vẻ lo lắng.
Bổng nhiên hắn giơ nắm tay lên, rồi mở ra năm ngón tay ra.
Ở giữa có một khỏa tinh thạch đen thui long lanh lớn bằng ngón cái, có vẻ khéo léo lung linh.
"Quả nhiên như ta đoán, nơi này thực sự hình thành Ma Tủy Toản, cơ duyên của ngươi thật không tồi, đây chính là vật thượng Cổ ma đạo tu sĩ mơ tưởng, vật này chỉ có thể ngộ không thể cầu" Đại Diễn Thần Quân sau khi cười hắc hắc nói.
"Có đúng như vậy không, thứ này thật sự quý hiếm vậy sao?" Hàn Lập đưa miếng tinh toản lên trước mặt, hai mắt híp lại.
Hắn hiện tại mới có thời gian quan sát một chút vật này.
Tinh toản này một chút quang mang cũng không phát ra, ngược tối tăm làm cho người ta có cảm giác như là hồn phách muốn bị hút vào bên trong.
Hàn Lập trong lòng run sợ, không dám nhìn lâu vội đem ánh mắt thu hồi.
Ngay tại lúc này, trên bãi đá bạch quang chớp động, bạch hồ mang theo kim mang yếu ớt từ bãi đá bắn ra, nhập vào bên trong màn hào quang của Hàn Lập.