Đối với lời nói của Hợp Hoan Lão Ma, nhóm người Hàn Lập không có ý kiến gì, đoàn người về Quy Linh Đảo trước.
Hàn Lập hỏi Chí Dương thượng nhân muốn một gian mật thất, chuẩn bị ngồi xuống nghỉ ngơi một đêm. Mà mấy người Ngụy Vô Nhai trước tới chỗ trận pháp sư lấy trận bàn.
Sáng sớm hôm sau, Hàn Lập ở trong mật thất nhận được truyền âm của Chí Dương thượng nhân, lúc này mới đến đại sảnh.
Chỉ thấy Ngụy Vô Nhai ba người ngồi trên ghế, tụ lại một chỗ nói cái gì đó. Hai hàng lông mày nhíu lại, Hàn Lập cũng không khách khí tiêu sái đi tới.
Hàn đạo hữu mời ngồi. Đây là vị trí cụ thể phải chôn trận bàn căn cứ theo nghiên cứu về pháp trận phong ấn, hy vọng đạo hữu mang trên người và nhớ kỹ" Ngụy Vô Nhai vừa thấy Hàn Lập lại đây lập tức khách khí hô, bàn tay vừa lật, đem một khối ngọc giản màu đỏ đặt trên chiếc bàn trước người, tiếp đó bất động thanh sắc nói. Ngoắc tay một cái, vù một tiếng tự động bay tới, bị hắn cầm trong tay, sau đó tùy ý chọn một cái ghế khác gần đó ngồi lên, đem thần thức đắm chìm trên ngọc giản. Một lúc sau, Hàn Lập Thần sắc dần dần biến đổi, chờ hắn đem thần thức từ trong ngọc giản rút ra thì sắc mặt đã hoàn toàn âm trầm hẳn xuống. "Ba vị đạo hữu mời Hàn mỗ xâm nhập vào nơi sâu như thế bố hạ trận bàn, có phải muốn cho tại hạ có đi không có về không?" Hàn Lập đem ngọc giản hướng trên bàn ném đi, ngẩng đầu lạnh lùng nói. "Đạo hữu thế nào lại nói câu đó chứ. Mặc dù vị trí trận bàn bố trí ở sâu, nhưngHàn đạo hữu có ích Tà Thần Lôi hộ thân, tới đó hắn là hoàn toàn không thành vấn đề" Hợp Hoan lão ma bất động thanh sắc, bình tĩnh nói. "Có phải không? Chẳng lẽ Hợp Hoan huynh cho rằng ích Tà Thần Lôi của Hàn mỗ vĩnh viễn không tiêu hao sao chứ? Hay chỉ cần đem trận bàn bày bố tốt là không cần lo lắng chuyện quay lại?" Hàn Lập liếc lão ma một cái, dùng ngữ khí có chút tức giận nói. "Nghe ý tứ của đạo hữu, ích Tà Thần Lôi có được không đủ duy trì người tới lui một chuyến. Nhưng Ngụy mỗ nhớ, lúc cùng Cổ ma nọ đánh một trận trong Trụy Ma Cốc, lượng ích Tà Thần Lôi đạo hữu điều khiển không ít. Hắn không phải là vấn đề chứ" Ngụy Vô Nhai nhướng mày chậm rãi nói. "Mấy vị đạo hữu chính là tiến vào trong ma khí, chỉ sợ không có xâm nhập xuống được bao sâu" Hàn Lập mặt lộ một tia cổ quái nói. "Đạo hữu nói thế là..." Ngụy Vô Nhai sửng sốt. Hợp Hoan lão ma ánh mắt chớp động vài cái, lại không nói gì. Mà Chí Dương thượng nhân cúi người xuống, tựa hồ xem xét điều gì đó. "Nếu là xâm nhập quá xuống dưới một độ sâu nhất định mà nói, hắn là sẽ rất rõ ràng ma khí thâm Uyên kia càng đi xuống sâu, ma tính ẩn chứa trong ma khí cũng càng lợi hại, ích Tà Thần Lôi tiêu hao cũng càng nhanh. Đây là tại hạ sau khi xâm nhập xuống hai ba trăm trượng mới cho kết luận. Hàn mỗ tuy nắm giữ chút ích Tà Thần Lôi, nhưng ở trong ma khí phía dưới mấy ngàn trượng, tuyệt không duy trì được bao lâu" Hàn Lập hai tay hướng trước ngực, mười ngón tay đan vào nhau, sau đó lạnh lùng nói. "Có loại chuyện này sao Chí Dương huynh. Trong ba người chúng ta ngươi là xâm nhập ma khí sâu nhất, có thật hay không có việc này?" Ngụy Vô Nhai cau mày, chuyển sang hỏi Chí Dương thượng nhân một câu. "Thực sự vấn đề này không dễ nhìn thấy. Thời điểm tại hạ vận dụng bí công xâm nhập sâu xuống ma khí một chút, đích xác cảm thấy pháp lực tiêu thất so với lúc vừa mới tiến vào nhanh hơn một chút. Ta nguyên bổn nghĩ rằng Hàn đạo hữu không có xuất hiện hiện tượng này. Đang muốn nhắc nhở một chút!" Chí Dương thượng nhân thở dài, gật đầu thừa nhận nói. "Nói như thế, nếu lúc trước chúng ta cho tu sĩ mang theo chí bảo trừ ma tiến vào trong ma khí, cho dù lúc đầu bình yên vô sự, nhưng sau khi xâm nhập vào đó, cũng có thể bị nguy hiểm do ma hóa" Hợp Hoan lão ma sắc mặt cũng khẽ biến đứng lên. "Không sai. Cho nên bần đạo đối với kế hoạch lúc trước hứng thú không lớn. Nhưng tại Hàn đạo hữu chưa xuất hiện, trước mắt lại không có biện pháp cho nên cũng không ngăn cản" Chí Dương thượng nhân lộ ra một chút cười khổ. Hàn Lập thờ ơ, lạnh nhạt nhìn ba người nói chuyện cùng vẻ mặt họ, nhưng trong lòng lại có chút buồn bực. Hắn thật sự nhìn không ra ba vị này thực không biết việc này, hay là cố ý hứa tốt mà tâm thì bất lương. Nhưng mặc kệ nói như thế nào, đây cũng là để đối phó với sai lầm mà thôi. Hắn tự nhiên sẽ không dễ dàng đáp ứng việc này. Đại sảnh nhất thời lâm vào trong yên tĩnh. Rõ ràng biết là đi chịu chết, còn để cho người ta đi bố trí trận bàn. Cho dù là ai cũng khẳng định sẽ không đi làm. về phần dùng phần đại nghĩa này áp lên Hàn Lập, đây lại càng là sự tình không thể. Những người đang ngồi đều hiểu được, tu vi đến loại tình trạng này của bọn họ, đừng nói là nửa tiểu Thiên Nam chịu ảnh hưởng của ma khí, cho dù cả Thiên Nam đều bị hủy, những người đang ngồi cũng tuyệt không có ai lại làm loại sự tình xả thân vì người khác này. Tệ nhất cũng chỉ là bọn họ vỗ mông rời khỏi Thiên Nam. Lấy tu vi bọn họ, đặt chân đến nơi nào cũng đều là chuyện dễ dàng. Mà cả Thiên Nam ngoại trừ Hàn Lập ra, lại không có người có thể tiến vào trong ma khí để hoàn thành nhiệm vụ. Tam đại tu sĩ toàn bộ lâm vào trạng thái nhìn nhau. Đúng lúc này, Hàn Lập ánh mắt chớp động mấy cái, đột nhiên mở miệng chậm rãi nói: "Ta cũng biết việc này cũng đích xác là sự tình trọng đại, mấy vị đạo hữu cũng có chút khó xử hai mặt. Tại hạ có một chủ ý có thể thử một lần". "Chủ ý thế nào, Hàn đạo hữu cứ việc nói ra đi" Chí Dương thượng nhân vội vàng nói. Ngụy Vô Nhai cùng Hợp Hoan lão ma tinh thần cũng rung lên, vội vàng nhìn lại. "Rất đơn giản, ta tự nhận ích Tà Thần Lôi kiên trì đến lúc bố trí trận bàn xong là có thể làm được. Nhưng khi trở về thì muốn phiền toái đây". Cho nên chí bảo tru ma ích tà mấy vị đạo hữu chuẩn bị ban đầu phải để tại hạ dùng một chút mới có thể được. Như vậy Hàn mỗ mới có thể kiên trì một chút thời gian. Bất quá loại cách làm này đương nhiên cũng nguy hiểm không nhỏ" Đến đây thanh âm của Hàn Lập một lần nữa có chút chần chờ hẳn lên.