"Đại trưởng lão?" Vừa nghe lời này Hàn Lập sửng sốt.
"Không sai, không dối gạt Hàn sư đệ, lúc đầu sư đệ mới tiến vào Nguyên Anh Sơ Kỳ lão phu muốn để cho Lữ sư đệ đảm nhiệm chức Đại trưởng lão sau để cho sư đệ làm phụ trợ. Nhưng hôm nay sư đệ đã có thần thông như vậy và cũng tiến cấp lên Nguyên Anh Trung Kỳ, rồi lại vừa vì tông môn lập công lớn như thế. Chức vị Đại trưởng lão này tự nhiên là thuộc về Hàn sư đệ, Lữ sư đệ cũng sẽ không có ý kiến gì, dù sao Đại trưởng lão một tông môn trên cơ bản đều phải là người có thần thông lớn nhất đảm nhiệm" Lão gỉa Trình họ mỉm cười nói.
"Đa tạ hảo ý của sư huynh, nhưng chức Đại trưởng lão sợ rằng Hàn mỗ không thể tiếp nhận" Sau khi im lặng trong chốc lát, Hàn Lập lại cự tuyệt.
"Sư đệ không nên quá khiêm nhường. Chức vị này cũng chỉ có sư đệ tiếp nhận mới đúng, sư đệ chung quy sẽ không để Lữ mỗ là một tu sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ đảm nhiệm chức Đại trưởng lão của Khê Quốc đệ nhất tông chứ!" Lữ Lạc cười khổ một tiếng rồi không chút do dự ra miệng khuyên nhủ.
"Không phải ta khiêm nhường mà thật là không muốn đảm nhiệm chức vị Đại trưởng lão. Hai vị sư huynh hẳn là biết Hàn mỗ chỉ một lòng tu luyện, là dạng khổ tu chi sĩ. Đối với những chuyện có khả năng ảnh hưởng đến việc tu hành thì đều là nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện. Người có loại ý nghĩ này thì sao có thể nào đảm nhiệm một tông môn, huống hồ Hàn mỗ sau này thường xuyên muốn bế quan tu luyện thời gian dài, cũng không rảnh để quản lý tôg môn cũng như đái lĩnh Lạc Vân Tông phát triển. Điễm trọng yếu là ta là nửa đường gia nhập bổn tông, đệ tử cấp thấp không nói nhưng các Kết Đan Kỳ sư điệt, sư đệ cũng không có mấy người quen thuộc. Dưới tình hình này mà đảm nhiệm chức Đại trưởng lão thì lại càng không thích hợp. Ta muốn làm một gã trưởng lão bình thường còn Đại trưởng lão thì để Lữ sư đệ đảm nhiệm đi!" Hàn Lập liên tiếp đưa ra lý do không cần suy nghĩ thốt ra.
"Nhưng sư đệ..." Trình sư huynh nhướng mày còn muốn nói gì nữa.
"Nếu tiếp tục đề cập đến việc này thì hai vị sư huynh chỉ có bức tại hạ rời khỏi Lạc Vân Tông" Hàn Lập sắc mặt nghiêm lại, hơi có chút ngưng trọng ngắt lời nói.
"Được rồi! Nếu sư đệ đã nói như thế thì việc nói sau đi" Lão giả họ Trình cùng Lữ Lạc nhìn nhau liếc mắt một cái, cũng nhìn ra Hàn Lập không phải là khách sáo nói như vậy mà thật sự là chết sống không muốn tiếp nhận chức vị Đại trưởng lão.
Hai người nhìn nhau, rồi cũng chỉ có thể tạm thời đem việc này gác lại.
"Việc này không nói nữa! Hàn mỗ tuy không có đảm nhiệm chức Đại trưởng lão nhưng chỉ cần vẫn là trưởng lão Lạc Vân Tông thì tự nhiên là sẽ chiếu cố cho bổn tông. Nếu không ra cái gì quá lớn ngoài ý muốn thì có thể làm cho bổn tông bảo trì hơn ngàn năm hưng thịnh, ta còn có thể nỗ lực làm được" Hàn Lập Thần sắc buông lỏng, chậm rãi nói.
Trình sư huynh nghe vậy thì chỉ có thể cười khổ một tiếng, không nhắc lại việc này ngược lại hỏi một chút về dụng ý của Chí Dương thượng nhân lần này.