"Đi". Hàn Lập nhìn phía đối diện tùy ý điểm một chỉ.
Lam sắc hỏa Điểu nhất thời vỗ hai cánh hóa thành một đạo lam quang bắn nhanh đi.
Kim lão quái thấy vậy sắc mặt trầm xuống trong lòng nhất thời giận dữ, đối phương ngay cả pháp bảo cũng không thèm tế ra một kiện mà chỉ muốn dựa vào một đòn hỏa Điểu công kích lại, điều này không khỏi quá coi thường hắn.
Trong lòng giận dữ, Kim lão quái cười rộ lên rồi không nói gì, mười ngón tay nhanh như chớp bắt pháp quyết, quyết định sử xuất luôn kiếm quyết lợi hại nhất ra để trong một kích là quyết thắng bại.
Đạo kim hồng trên đỉnh đầu lão phát ra thanh âm như long ngâm rồi thoáng một cái biến mất, thay vào đó là một đạo kim ti từ hư không hiện ra trước người Kim lão quái, mặc dù cực kỳ mỏng manh nhưng dài chừng mấy trượng.
Sau khi kim mang liên tiếp chớp động, thì một đạo tiếp một đạo kim ti cuồn cuộn hiện lên.
Trong nháy mắt đã hiện ra hơn trãm đạo kim ti thoạt nhìn cực kỳ diễm lệ chói mắt và sáng lạn.
'Hóa kiếm vi ti!" Hàn Lập trong mắt hàn quang chợt lóe, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc vì đối phương mặc dù chỉ là một kiếm tu, nhưng một lần có thể huyển hóa ra nhiều kiếm ti như vậy thật đúng là chuyện làm cho người ta nghe nói mà sợ hãi. Thật không hổ là Cổ Kiếm Môn đại trưởng lão, quả nhiên là không tầm thường. Lúc này đám tu sĩ đang quan chiến phía dưới thấy lão già thi triển ra thần thông như vậy, thì hơn phân nửa có ánh mắt cổ quái. "Xuân ti trảm!" "Khương lão thật cay độc, vừa ra tay mà đã sử dụng tuyệt chiêu sở trường". "Hàn đạo hữu khinh thường như thế sợ rằng sẽ phải chịu khổ đây!
Liệt hỏa lão quái của Bách Xảo Viện thấy tình hình này thì không nhịn được thì thào nghị luận nói.
Kim lão quái và trung niên tu sĩ trên mặt đều lộ ra một tia mừng rỡ còn Lữ Lạc thì sắc mặt lại khẽ biến. Lão giả họ Trình cùng nữ tu tên gọi Minh Hĩnh kia thì trên mặt vẫn Bất động thanh sắc.
Lúc này trên không trung Kim lão quái hét lớn một tiếng, liên tiếp phát ra pháp quyết kích lên kim ti trước người.
Nhất thời linh quang cuồng hiện, chúng kiếm ti hóa thành một đạo kim sắc cự võng cuồn cuộn bắn ra hóa thành cái lồng hướng đến lam sắc hỏa Điểu phía đối diện chụp xuống.
Kim võng này rộng chừng hơn mười trượng mà hỏa Điểu dài không quá nửa thước khiến cho bất luận kẻ nào thấy vậy đều có một loại cảm giác như dùng đao mổ trâu giết gà, nhưng sau khi hỏa Điểu tiến vào kim ti võng thì một màn phía sau lại làm cho chúng tu sĩ phía dưới cùng thất kinh.
Chỉ thấy lam sắc hỏa Điểu sau khi tiếp xúc với kim võng thì trong nháy mắt bạo liệt rồi quang mang liên tiếp phát ra, một đóa lam sắc quang liên (hoa sen màu xanh) trong hỏa diễm hiện hình ra. Nụ hoa sen này sau khi phóng ra quay tròn trong kim võng không ngừng bị vô số kim sắc kiếm ti chém vào, nhưng kim ti chỉ là chém vào linh quang chung quanh hoa sen và tạo nên tầng tầng sóng gạn mà thôi mà vô pháp tới gần.
Tất cả những ai biết về sự lợi hại của "Xuân ti trảm" đều trong lòng hoảng sợ.
Kim lão quái thấy vậy thì trong lòng kinh sợ không suy nghĩ gì thêm, mà vội vàng thôi động kiếm quyết trong tay.