"Thời gian đã tới. Bày trận. Khai đỉnh" Lão giả họ Phùng thấy vậy, không chút do dự lớn tiếng nói.
Những lời này vừa dứt. Từ phía sau đám người Hàn Lập liền bay vụt qua hơn mười tên tu sĩ Kết Đan Kỳ. Trong có hai người bay tới hai bên của đỉnh màu đỏ đậm mà đứng còn những người khác thì bay lên phía trên. Sau đó những người lấy ở bên hông ra những cái trận bàn với lam quang lấp lóe, đưa lên cao chuẩn bị khởi động.
"Bụp" một tiếng phát ra. Một tầng hào quang màu lam rộng lớn hiện ra ở phía trên cao.
Màn hào quang này to lớn dị thường. Đem một nửa cái đỉnh bao lấy vào bên trong.
Còn hai gã trung niên tu sĩ đứng bên cạnh cái đỉnh vừa thấy màn hào quang vừa hình thành. Không nói lời nào bắt quyết. Hai tay bắt lại đánh một đạo pháp quyết lên phía trên cái đỉnh.
Cái đỉnh liền run nhẹ lên một chút. Rồi một đám hào quang ngũ sắc chớp động bay ra kêu lên vù vù, rồi chậm rãi lớn lên, phảng phất nặng khoảng một ngàn cân.
Còn lại tên thanh niên họ Ngọc đang quỳ trước cái đỉnh, đứng dậy, hai mắt nhìn chằm chằm tới cái cự đỉnh, không chớp mắt.
Đột nhiên một đoàn bạch quang từ trong đỉnh bắn ra. Hóa thành một ánh sáng chói mắt bắn thẳng lên trời mà bay đi.
Tên thanh niên không chút nghĩ ngợi. Đồng dạng hóa thành một đạo hồng quang đuổi theo.
Đạo bạch quang này bay thẳng tới phía trước vách chắn, rồi chạm vô một cái, màn hào quang màu lam khẽ run một một cái, sau đó trở lại bình thường. Lúc này đạo hồng quang từ phía sau đã bay tới. Quang hoa thu lại thân hình của gã thanh niên xuất hiện. Nâng bàn tay lên hướng tới đạo bạch quang chộp tới, nhưng rồi đạo bạch quang này như có linh tính, đảo qua một cái rồi hướng xuống phía dưới bay đi. Sắc mặt của tên thanh niên trầm xuống, rồi liền biến thành một đạo thanh hồng bay theo.
Lúc này từ trong màn hào quang. Hai đạo hào quang một bạch, một hồng truy đuổi nhau không ngừng. Cảnh này nhìn thấy giống như là lưu tinh đuổi nguyệt.
Còn phía dưới mấy trăm tên đệ tử Trúc Cơ Kỳ đứng nhìn lên thấy cảnh này tất cả với hai mắt trợn tròn nhìn chăm chú. Còn lại vị Nguyên Anh lão quái thì khí định thần nhàn đứng nhìn. Còn những người khác thì cúi đầu thấp giọng nói chuyện gì đó.
Hàn Lập thì híp hai mắt lại, lười biếng đưa mắt nhìn hết thảy mọi việc.
Hiển nhiên, lúc này tên đệ tử của Bách xảo Viện vẫn chưa luyện hóa được kiện pháp bảo được xem như là bổn mạng pháp bảo của hắn. Mà chỉ dựa vào một kiện đỉnh cao phi hành pháp khí đuổi theo kiện pháp bảo này. Nhưng mà tốc độ lại chậm hơn một bậc.
Chuyện này cũng không liên hệ, mặc dù pháp bảo Càn Khôn Tháp có tốc độ rất nhanh nhưng giờ thì trông thấy rõ là linh lực đã giảm bớt nhiều. Nhiều lắm thì khoảng nữa khác nữa thì tốc độ sẽ giảm xuống chỉ còn một mà thôi. Lúc đó thì tên đệ tử này sẽ bắt được thôi, hết thảy những việc này có lẽ đám người của Liệt hỏa lão quái đã tính toán hết rồi, chỉ là bây giờ giống như như là biểu diên mà thôi. Bởi nếu như tên đệ tử này không bắt được kiện pháp bảo đó thì không phải là đem nghi thức nhận chủ này ra làm trò cười cho thiên hạ sao chứ.