Ba người của lão giả họ Phó đi trước dẫn đường cho đám người của Hàn Lập đi qua cấm chế đại trận rồi tiến vào bên trong Bách Xảo Viện. Lúc này đám người Hàn Lập không còn bị vây xung quanh bởi các dãy núi nữa mà là đáp xuống một cái sân rộng. Phía trước có một con đường dẫn tới một cái vách núi to lớn. Phía trên là một cái đài cao lớn.
Cái đài này cao khoảng trên một trăm trượng, có khoảng năm tầng. Mới nhìn thì thấy không giống một tòa lầu mà nó phảng phất giống như là một cái tháp bằng đá to lớn.
Còn phía sau tòa lầu này không nhìn thấy nơi tận cùng của ngọn núi Bởi vì có rất nhiều hang động lớn nhỏ được tạc vào trong vách đá. Bên trong thỉnh thoảng thấy có các đệ tử của Bách xảo Viện xuất hiện đi đi lại lại, mọi người trong ai cũng không giống như bình thường.
Lão giả họ Phó cũng không dẫn mọi người đi tới lầu mà lại đi thẳng tới một cái vách núi cao thẳng đứng.
"Phía dưới ngọn núi này có cả một cái Phế Hỏa Trì. Chẳng những giúp cho việc luyện khí tăng cao mà hơn nữa đối với những tu sĩ tu luyện hỏa thuộc tính công pháp rất nhiều chỗ tốt. Cho nên Bách Xảo Viện chẳng những đem hết các luyện khí thất đặt phía trên vách núi đá mà còn có các đệ tử bậc cao tự kiến thiết các động phủ của mình ở phía bên trong lòng núi nữa" Trình sư huynh hiển nhiên hiểu rõ sự tình của Bách Xảo Viện nên thuận miệng lên tiếng giảng giải cho Hàn Lập nắm rõ.
Nói xong cũng không cần mọi người nghe hay không. Hàn Lập nghe xong như vậy trong lòng vừa động, trên mặt lộ ra một nét đăm chiêu.
Hướng lên phía trên phi độn đi khoảng một ngàn trượng thì tới một cái cửa động thật to thì dừng lại. Nơi này hiển nhiên không phải là nơi mà những đệ tử cấp thấp có thể đi tới. Nơi này không giống như phía dưới rất là nhiệt náo. Ở đây ngoại trừ hai lão giả ra thì hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ bóng dáng của ai cả.
"Trình sư huynh! Lữ đạo hữu! Lão phu ở đây chờ quý vị mà không có đi ra ngoài đón tiếp. Mong rằng hai vị đạo hữu không buồn lòng. Vị này có phải là Hàn đạo hữu. Quả nhiên tuổi còn rất trẻ, tiền đồ thật là rộng lớn. Ồ! Hàn đạo hữu đã tiến cấp Nguyên Anh Trung Kỳ rồi sao?" ba người từ trên cửa động xuất hiện. Một lão giả tóc đỏ hồng, da tay ngâm đen. Hướng tới Trình sư huynh và Lữ Lạc mỉm cười, rồi lại dừng ánh mắt trên người của Hàn Lập Liếc qua một cái. Sắc mặt chợt đại biến hô lên. Đứng bên cạnh lão là một người với làn da khô quắc, vẻ mặt âm lệ cũng đồng dạng lộ vẻ hoảng sợ.
"Làm cho Phùng huynh chê cười. Hàn sư đệ cũng mới vừa tiến cấp Nguyên Anh Trung Kỳ mà thôi, sau này còn nhờ hai vị sư huynh chỉ điểm thêm cho Hàn sư đệ" Trình sư huynh cười lên ha hả rồi nói.
"Chúng ta chỉ điểm! Trình huynh không phải nói chơi chứ" Hai vị trưởng lão của Bách Xảo Viện sau khi run sợ một hồi rồi từ từ bình tỉnh lại. Hai người sau khi liếc mắt nhìn nhau một cái trong lòng không khỏi cười khổ. Còn lão giả họ Phùng lại càng không biết phải nói gì nữa.