Trong lòng Hàn Lập thở dài một tiếng. Khi hắn còn ở Linh Miểu Viên cũng đã tìm thấy rất nhiều linh dược. Nhưng mà lại không có loại nào là loại kéo dài thọ mệnh cả. Thật đúng là vô năng vô lực.
"Sư huynh không cần phải lo lắng. Nói không chừng vài năm sau lại có cơ duyên khác!" Hàn Lập cũng chỉ có thể nói như vậy để an ủi mà thôi.
Lão giả lắc lắc đầu. Thần sắc lạnh nhạt. Xem ra đối với việc sinh tử đã thấu triệt ở trong lòng.
Sau đó thì Hàn Lập cũng không nhắc tới việc này nữa. Mà bàn tay lật lên một khối ngọc giản màu trắng xuất hiện.
"Hai vị sư huynh, lúc này ta nhớ đến một việc, ta hiện đang cần một số tài liệu. Vì vậy cần có một số đệ tử của bản tông đi ra phường thị thu thập giúp. Bởi vì chủng loại cần dùng không ít. Cho nên thu thập được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu. Chỉ cần hết sức là được. Mấy thứ này cần bao nhiêu nhiều hay ít linh thạch, chỉ cần không quá đáng thì cứ việc mua lấy. Sau khi thu mua đủ thì tới gặp ta để lấy lại tất cả các chi phí" Hàn Lập đem ngọc giản ra rồi tùy ý nói.
"Cho ta xem một chút!" Lữ Lạc có chút hứng thú, tiếp nhận lấy ngọc giản dùng thần thức quét qua một cái. Trên mặt dần dần hiện ra một tia cổ quái.
"Sư đệ. Trách không được là ngươi nói là phải làm hết sức. Những thứ này hơn phân nửa là những thứ khó tìm thấy. Có vài loại hình như là chỉ nghe nói đến trong truyền thuyết. Ở Thiên Nam của chúng ta dường như không có mấy thứ này" Lữ Lạc kinh ngạc nói.
"Ồ, đây là loại tài liệu gì vậy. Đưa cho vi huynh xem qua một chút" Trình sư huynh nghe nói như vậy xong liền lộ vẻ tò mò. Đưa tay bắt lấy ngọc giản xem qua một lần. Sau đó có chút giật mình
"Quả nhiên là những thứ tài liệu khó tìm thấy. Chẳng lẽ muốn luyện chế ra pháp bảo hay sao?"
"Pháp bảo? Tạm thời cứ xem là như vậy đi!" Hàn Lập mỉm cười rồi cũng không có nói ra chi tiết sự việc.
Trình sư huynh thấy vậy cũng không có hỏi gì thêm nữa. Miệng liền gật gù đáp ứng việc này. Sau đó lập tức an bài đệ tử đi khắp nơi ở Thiên Nam thu thập các loại tài liệu này.
Nói tới đây thì lão giả cùng với Lữ Lạc Liếc mắt nhìn nhau một cái. Rồi bổng nhiên Lữ Lạc lấy túi trữ vật căng phồng bên hông tháo xuống đưa tới trước Hàn Lập.
"Đây là gì?" Hàn Lập có chút không nghĩ ra. Theo bản năng liền tiếp nhận vật ấy, có chút nghi ngờ liếc mắt nhìn hai người.
"Chẳng lẽ sư đệ đã quên. Năm đó ngươi từng nhờ nội tông đệ tử thu thập một số tài liệu cổ quái cùng với Canh Tinh. Những năm gần đây ngoại trừ tìm được một khối nhỏ Canh Tinh còn những đồ vật khác cũng đã thu thập xong hết rồi. Ta vốn muốn cấp cho sư đệ một cái tin mừng, không nghĩ tới sư đệ lại muốn có nhiều tài liệu hơn nữa. Xem ra sư đệ đối với luyện khí bình thường không giống nhau" Lữ Lạc mỉm cười nói.
"Lại tìm được một khối Canh Tinh?" Hàn Lập vừa nghe nói tới vật này trong lòng mừng rỡ vội vàng mở Túi trữ vật ra xem.
Trong túi có khoảng bảy tám loại tài liệu, ngoài ra còn có một khối canh tinh màu vàng nhỏ bằng hạt đào nằm ở chung trong đó.