Vừa nghe Lữ Lạc nói xong vị Trình sư huynh này cũng cả kinh, vội vàng dùng thần thức đảo qua một chút.
Kết quả là phát hiện ra Hàn Lập khí cơ nội liễm, oánh quang nội trảo, rõ ràng là đã tiến cấp lên Nguyên Anh Trung Kỳ khiến cho hắn không khỏi ngơ ngẩn.
"Ta biết hai vị sư huynh tuệ nhãn như đuốc, rất nhanh có thể nhìn ra được. Sư đệ xác thực là có một phen cơ duyên tại Trụy Ma Cốc, sau khi trải qua một phen khổ tu thì đã tiến cấp. Nhanh như vậy đã có thể tiến cấp lên Nguyên Anh Trung Kỳ, ngay cả ta cũng không nghĩ tới chuyện này. Bất quá nếu không vì biết Uyển Nhi có hai vị sư huynh bảo hộ, sẽ không xảy ra trở ngại gì thì ta bị nhốt nhiều năm như vậy sẽ lo lắng vạn phần, làm gì có tâm tư mà an tâm tu luyện. Điều này là cũng nhờ vào hai vị sư huynh" Hàn Lập cảm khái thở dài một tiếng, nhìn hai người ôm quyền nói ra lời cảm tạ.
"Sư đệ sao lại nói như vậy! Nam Cung muội tử nếu đã nhận ta làm đại ca thì chuyện chiếu cố nàng là chuyện đương nhiên. Huống hồ nói là bảo hộ nhưng kỳ thật ta có làm được cái gì hữu dụng đâu, mà chỉ có thể nhìn đệ muội bị vây trong băng mà thôi. Thật xấu hổ!" Trình sư huynh rốt cục từ chuyện Hàn Lập tiến cấp tỉnh táo lại rồi lại vừa nghe Hàn Lập nói vậy thì vội vàng khiêm nhường nói.
"Sư đệ không đầy ba trăm năm đã tiến cấp lên Nguyên Anh Trung Kỳ, nói ra sợ rằng khiến cả Thiên Nam khiếp sợ. Xem ra sau này việc tiến lên Nguyên Anh Hậu Kỳ không cần phải nói, thậm chí là có thể tiến cấp lên Hóa Thân Kỳ, sư đệ cũng là có khả năng lớn!" Lữ Lạc cũng không nhịn được nói, trong giọng nói tràn đầy vẻ hâm mộ. Tại Thiên Nam tu tiên giới đến nay, trong lịch sử chỉ có rất ít mấy người mới có thể sánh được với Hàn Lập. Tốc độ tu luyện nhanh như vậy đối với tư chất của người tu luyện không có quan hệ quá lớn, mà hơn phân nửa là do cơ duyên tạo hóa của người đó, điều này không có thể cưỡng cầu được.
Hàn Lập tự nhiên trong miệng nói khiêm tốn một hai câu, tiếp theo cố ý chuyển đề tài hỏi thăm chuyện tại Trụy Ma cốc năm đó sau khi mình mất tích. Chuyện đại chiến từ lời kể của người trực tiếp chứng kiên tự nhiên là chân thực hơn xa so với nghe qua lời kể của những người khác.
Lão giả nghe Hàn Lập hỏi như vậy thì không khỏi khổ cười rộ lên.
Nguyên bản ngày đó Hàn Lập sau khi bị khe hở không gian cắn nuốt thì Cổ ma nọ vô cùng nổi giận, lão giả thấy tánh mạng khó giữ được thì một số tu sĩ khác lại vừa mới chạy tới.
Mặc dù trước đó chúng tu sĩ cùng Ngụy Vô Nhai liên thủ nhưng vẫn không làm gì được Cổ ma khác cũng biến thân thành yêu vật hai đầu bốn tay, ngược lại còn gặp không ít nguy hiểm, may mắn là tại thời điểm mấu chốt, đám Mộ Lan nhân kia cuối cùng đã chạy tới.
Kết quả song phương liên thủ vây khốn yêu ma này. Sau một hồi đại chiến tên Mộ Lan thượng sư họ Nhạc kia triệu hoán ra Mộ Lan thánh cầm hiệp trợ và rốt cục đánh trọng thương yêu ma, thậm chí vị Mộ Lan Trọng thần sư kia còn chém rụng cái đầu lâu thứ nhất khiến cho Cổ ma quay đầu bỏ chạy.
Ở trong trận chiến này có không biết bao nhiêu Nguyên Anh tu sĩ bị chết, thậm chí vị sư tỷ của Nam Cung Uyển bị Cổ ma phát cuồng vào thời điểm tranh đấu tối hậu, phun ra một đoàn ma diễm trực tiếp đánh trúng thân thể, ngay cả Nguyên Anh cũng hóa thành tro bụi. Hình sảo thì tốt hơn một ít, tuy thân thể cũng bị hủy, nhưng Nguyên Anh thì may mắn chạy thoát.