Hàn Lập khi nghe đến đó thì trong lòng cũng khiếp sợ vì ba gã tu sĩ Nguyên Anh Hậu Kỳ liên thủ đối phó với Cổ ma, mà tựa hồ không thể bắt được trong thời gian ngắn. Điều này chứng tỏ Cổ ma sau khi khôi phục sợ rằng thật sự có thực lực tương đương với tu sĩ Hóa Thần Kỳ.
"Cổ ma này có bị tiêu diệt trong cuộc chiến đó hay không" Hàn Lập Bất động thanh sắc hỏi.
"Cái này thì bọn vãn bối cũng không rõ ràng lắm. Có người nói yêu ma này chết thảm tại chỗ do bị chúng tu sĩ vây công, những cũng có người nói nó sử dụng bí thuật khó tin tìm được đường sống trong chỗ chết thoát vây chạy thoát. Năng lực của gia tộc vãn bối gia tộc có hạn, không cách nào phán đoán được việc này là thiệt hay giả. Bất quá từ sau lần vây công đó Cổ ma này không còn thấy tung tích tại Thiên Nam nữa và thật sự sợ rằng cũng đã bị hình thần câu diệt" Hoàng Nguyên Minh sau khi do dự một chút thì cũng nói ra phán đoán của mình.
"Hình thần câu diệt!" Hàn Lập sờ sờ cằm, sau khi hơi đánh giá một chút thì trong lòng lại cho việc này có gì không đúng.
Nếu thật sự đã tiêu diệt được Cổ ma này thì đám người Ngụy Vô Nhai đầu cần che che dấu dấu làm gì. Xem ra hơn phân nửa là thực sự đã xảy ra biến cố gì đó nên mới làm cho thật thật giả giả, cố ý không ra mặt làm sáng tỏ việc này. Bất quá ma đầu đó từ sau đó biến mất thì lại có chút kỳ quái. Chẳng lẽ là bị thương quá nặng trong chiến đấu, không thể không ẩn núp dưỡng thương hay là đã dứt khoát rời khỏi Thiên Nam.
Hàn Lập ngẫm lại thì cũng cảm giác được không có cách nào phán đoán chính xác được, nên tạm thời vứt nó khỏi đầu.
"Hoàng đạo hữu, gần hai mươi năm qua trừ chuyện Yêu ma và Trụy Ma cốc ra thì còn có đại sự gì phát sinh không. Mặc kệ là chuyện quốc gia hay không thì cũng nói nghe qua một chút!" Hàn Lập bình tĩnh hỏi chuyện khác.
"Mấy năm gần đây xác còn có một sự kiện khác xuất hiện, bất quá so với chuyện Trụy Ma Cốc thì căn bản là không đáng nhắc tới. Sự kiện này gây cho người chú ý cũng như ầm ĩ một hồi. Sau khi yêu ma nọ biến mất không lâu, tại Vô Biên Hải bờ biển gần Khê Quốc đột nhiên xuất hiện một Đại tuyền qua (xoáy nước lớn) cổ quái phun ra đại lượng linh khí và bắt đầu tinh lọc vùng biển phụ cận Vô Biên Hải. Hơn nữa xung quanh xoáy nước này lại xuất hiện bảy hòn đảo nhỏ từ đáy biển trồi lên, hòn đảo nào cũng có linh khí bức người và là linh mạch đỉnh cấp khó gặp. Xung quanh chuyện sở hữu quần đảo này thậm chí tam đại tu sĩ phải liên thủ mở ra Đoạt đảo đại hội với không ít tông môn cũng tham gia. Kết quả là thất gia tu tiên đại phái giành được quyền sở hữu mấy hòn đảo này. Mà nghe nói xoáy nước này sâu không lường được, đã có rất nhiêu tu sĩ muốn xâm nhập vào để dò xét cội nguồn của nó nhưng sau khi xâm nhập xoáy nước này thì gặp phải áp lực rất lớn, hơn nữa càng xuống sâu thì áp lực cũng càng lớn khiến cho thân thể không thể thừa nhận được. Nghe nói một trong tam đại tu sĩ là Chí Dương thượng nhân cũng đã xâm nhập tìm kiếm qua một lần nhưng sau khi xuống đến khoảng ba ngàn trượng thì cũng không chịu nổi áp lực vạn cân mà quay lên không thu hoạch được gì" Hoàng Nguyên Minh hơi nghĩ ngợi một chút rồi lại lập tức nói ra chuyện này.