Hoàng Nguyên Minh và các tu sĩ khác cẩn thận đối mặt với Hàn Lập, đồng thời ánh mắt không khỏi len lén liếc nhìn ngọc trì một cái.
Thì ra ngọc trì có non nửa là nước, sau khi Hàn Lập rơi vào thì chỉ còn một nửa. Nước suối trong đó chỉ còn lại có một tầng mỏng đến mức đáng thương.
Ba lão già này thấy vậy thì tự nhiên trong lòng đau như bị cứa thịt nhưng đối mặt với đối phương tu vi thâm bất khả trắc thì cũng chỉ có thể ra vẻ không biết, miễn cưỡng mà cười để tránh đắc tội với vị tiền bối cao nhân này khiến cho gia tộc gặp đại họa.
Hàn Lập sau khi đem toàn bộ hơi nước trên người hơ khô thì cũng ngửi thấy mùi hương kỳ dị trong Linh tuyền, nên sau khi trầm ngâm một chút thì theo tiềm thức quay đầu về phía sau liếc mắt một cái.
Hàn Lập như tùy ý liếc mắt một cái nhưng lại làm cho ba lão già đối diện trong lòng nhất thời bất an hồi lâu.
Ba nhà bọn họ thủ hộ Linh tuyền nhiều như vậy nhưng nếu bị vị tiền bối này nhìn trúng thì cũng chỉ có thể hai tay dâng lên mà thôi, căn bản là không dám nói lời cự tuyệt.
Bất quá ánh mắt Hàn Lập chỉ đảo qua ngọc trì một cái chứ không có ý tham lam gì, mà ngược lại xoay người nhìn ba người thản nhiên nói.
"Một đoạn thời gian dài này ta không nhập thế nên sự tình Thiên Nam gần đây có chút xa lạ. Ba vị đạo hữu có thể giới thiệu cho ta một chút những đại sự mới phát sinh gần đây được không?"
"Đương nhiên là có thể, tiền bối nêu không chê thì mời tới đại sảnh của Hoàng gia chúng ta để cho cho vãn bối tiếp trà chiêu đãi tiền bối một phen, tiền bối có gì nghi vấn bọn vãn bối mà biết thì tuyệt không dám che giấu" Thấy Hàn Lập căn bản đôi với Linh tuyền tuyệt không có một đỉnh điểm hứng thú, thì bọn Hoàng Nguyên Minh trong lòng an tâm vội vàng cung kính nói.
Hai vị lão già khác trong lòng cũng thờ phào một hơi.
"Được rồi. Chuyện ta muốn thật đúng là không ít. Như vậy xin quấy rầy ba vị đạo hữu một phen" Hàn Lập sau khi nhìn đám đệ tử tuổi trẻ của ba nhà đứng xa xa, hơi tự đánh giá một chút rồi cũng gật đầu đáp ứng.
"Không có gì, được chiêu đãi cao nhân tiền bối như vậy là vinh hạnh của gia tộc họ Hoàng chúng ta!" Hoàng Nguyên Minh trong lòng mừng rỡ cười mà nói rồi phân phó với vài tên đệ tử đằng sau vài câu gì đó, chỉ thấy mấy tên đệ tử này vội vàng bay độn trở về, chắc là về chuẩn bị để tránh việc tiếp đón tiếp chu toàn.
Sau đó hắn mới tự thân dẫn đường Hàn Lập rời đi hướng tới một khu lầu các trên ngọn núi đi đến.
Hai lão già khác cũng phân phó cho vài tên tộc nhân, rồi cũng vội vàng đuổi theo, cũng gần nửa bước cũng không rời.
"Cả ba gia tộc các ngươi cùng quần cư một chỗ. Việc này rất ít xảy ra?" Trên đường đi Hàn Lập có hỏi vài câu đem vị trí cùng tình huống đại khái nơi đây hỏi ba lão già, nên có chút ngoài ý muốn nói.
"Tiền bối nói giỡn rồi. Chúng ta cũng là do thật sự không có cách nào đặt chân tại nơi khác nên mới phải định cư nơi đây" Hoàng Nguyên Minh cười khổ mà trả lời.
"Ta xem đám đệ tử trẻ tuổi trong gia tộc các ngươi tựa hồ có một chút tư chất, sao không cử bọn họ đi đến các tu tiên đại phái. Lấy tư chất của bọn họ thì có thể không trở thành thân truyền đệ tử nhưng trở thành ngoại sự đệ tử cũng không phải không có khả năng" Hàn Lập cảm thấy hứng thú mà lộ ra một tia kỳ quái.