Trữ Châu thuộc về Đông Dụ quốc ở Thiên Nam nằm kề Xương Châu có Trụy Ma Cốc và là một Châu rất nhỏ và bình thường.
Trong Xương Châu này đầy rừng rậm cùng vô biên sơn lĩnh hoàn toàn trái ngược với Trừ Châu khắp nơi đều là đất vàng núi hoang, hy hữu lắm mới thấy có cây cối và sông suối. Cho nên người tu tiên cư ngụ tại đây đã ít lại càng ít hơn. Cho nên có một vài tu tiên gia tộc nhỏ chiếm cứ Châu này với vài dải linh mạch thấp kém mà cũng tiêu diêu tự tại, không có người nào tranh đoạt với bọn họ.
Phía Tây nam Trừ Châu có một chỗ gọi là Linh Lân sơn lĩnh là một trong những nơi có vài khối linh mạch.
Linh Lân sơn này diện tích cũng không quá nhỏ, chừng hơn trãm dặm nhưng linh mạch lại chỉ dài hơn mười dặm mà thôi.
Ở đây chỉ có Linh Lân sơn là chủ phong cùng với hai tòa núi nhỏ phụ cận là nơi có thể được các tu sĩ miễn cưỡng chọn làm nơi đả tọa tu hành nhưng một nơi nhỏ hẹp như vậy lại đồng thời có tới ba gia tộc tu tiên, một lớn hai nhỏ cùng ở đó, phân biệt mỗi gia tộc chiếm cứ một tòa sơn phong.
Ba tộc Hoàng, Lý, Vương bị ép ở tại Trữ Châu là vùng đất linh khí đơn bạc như thế này thì đương nhiên đều là một số tiểu gia tộc. Trong các gia tộc này nhà họ Hoàng là mạnh nhất nhưng không muốn nói Kết Đan Tu Sĩ mà ngay cả Trúc Cơ tu sĩ cũng bất quá chỉ có hai người mà thôi. Còn lại đám môn nhân đệ tử đều là một số đệ tử cấp thấp Luyện Khí Kỳ, hơn nữa đa số mới ở cảnh giới ba bốn tầng. Thậm chí ba nhà còn có mấy ngàn gia tộc đệ tử căn bản không có linh căn nên không thể không ở bên ngoài Linh Lân sơn.
Ba nhà tình hình như thế mà còn có thể bình yên vô sự sống chung với nhau thì bình thường giao tình tự nhiên cũng không tồi.
Thậm chí gần trăm năm nay đệ tử ba nhà không thiếu trường hợp thông hôn, kết thành thân gia. Nếu truy cứu căn nguyên thì do Linh Lân sơn này mặc dù phàm chất linh mạch thật sự là không có gì đặc biệt nhưng trên đỉnh chủ phong lại có một dòng linh tuyền vô danh kỳ dị.
Linh tuyền này mặc dù không phải là Linh Nhãn Chi Tuyền thế gian hiếm thấy như Linh Nhãn chi vật nhưng cũng là một loại linh vật có hiệu dụng thần kỳ.
Dùng nước Linh tuyền này hòa với một ít linh dược rồi tẩm vào linh trà cho đám đệ tử Luyện Khí Kỳ năm sáu tầng uống thì cũng có tác dụng tẩy tủy dịch kinh nhất định và đối với việc tu luyện này có lợi lớn. Ba gia tộc này mặc dù biết là nơi đây thật sự không có cái gì tốt cho việc tu luyện nhưng vẫn cắn răng kiên trì không đi chủ yếu là do Linh tuyền này.
Bất quá, Linh tuyền này mặc dù có loại hiệu quả kỳ dị này nhưng cũng không phải có thể sử dụng quanh năm.
Mà hàng năm chỉ có mấy ngày cố định mới có Linh tuyền từ dưới đất tuôn ra. Mỗi lần số lượng nước suối chảy ra cũng ít đến đáng thương nên căn bản không đủ phân phối đều cho cả ba nhà.
Theo đó, các Trưởng lão ba gia tộc sau khi thương lượng một phen đã dứt khoát cử người của cả ba nhà đem linh tuyền này phong kín lại, cứ mười năm mới mở ra một lần.