Không gian nơi này cũng không tính là quá cao. Hàn Lập thoáng cái đã đến gần đỉnh, nhìn lên đám sương mù trên đỉnh đầu, hắn vận chuyển linh lực lưu động toàn thân, hai mắt lam mang lóe ra, dừng lại trên độn quang.
Dưới thanh minh Linh Nhãn, tầng mây trên không trung hiện màu xanh nhạt. Nhưng mấy cái tầng mây này, mặt sau có một tầng ngân sa bàng bạc, lơ lửng trên cao không nhúc nhích.
Chẳng lẽ đây là cấm chế do Linh giới tu sĩ bố trí? Hàn Lập trong lòng vừa động, tay vừa nhấc, năm ngón tay hé ra, một viên quang cầu màu xanh hiện trong bàn tay.
Sau một khác, quang cầu bắn ra, vô thanh vô tức tiến vào trong tầng mây.
Một lát sau, Hàn lập nhìn thấy rõ ràng, quang cầu không chút vân đề xuyên qua cấm chế màu bạc, bay ra sau hơn mười trượng, phảng phất đụng vào cái gì đó, tự động nổ tung.
Hàn Lập Thần sắc buông lỏng, lúc này vận khởi lam quang trên người, cả người hóa thành một đạo cầu vồng, trực tiếp bay vào trong tầng mây.
Dù lúc trước dò xét thử một lân, Hàn Lập khi xuyên qua cấm chế, tâm vẫn lo lắng đề phòng. Cũng may bình yên vô sự thông qua, cũng không có phát động cấm chế này.
Xem ra cấm chế trong tàn tích của Linh Miểu viên thật sự chỉ nhắm vào cổ ma mà bố trí. Không biết những phần bị tách ra của linh miểu viên, có liên quan đến Cổ ma hay không.
Hàn Lập không biết vì sao trong đầu lại có loại ý niệm cổ quái này.
Sau khi qua cấm chế một lần, Hàn Lập tự nhiên yên tâm xuống dưới, đem thần thức cùng Minh Thanh Linh Nhãn toàn bộ triển khai, kiểm tra từng tác một trên vách ngăn không gian.
Khu vực hơn mười trượng, chỉ chốc lát đã kiểm tra xong một lần, cũng không có phát hiện dị thường gì.
Hàn Lập từ vui mừng lẫn sợ hãi vì tìm được linh dược hoàn toàn tỉnh táo trở lại, biết phiền toái của mình chỉ sợ còn lớn hơn trước.
Hắn cúi đầu nhìn xuống cấm chế màu bạc như tấm lụa, lập lòe sáng lên có chút đáng chú ý. Nhưng do dự một chút, cuối cùng vẫn không có đi nghiên cứu cái gì.
Cái ngân sắc hỏa diễm thật là lợi hại. Hắn muốn xem thử, nhưng không muốn vô cớ chạm vào cái cấm chế này, khiến chính mình rước lấy họa sát thân.
Hàn Lập trên không trung sau khi kiểm tra thêm hai lần, thở dài một hơi, cuối cùng vẻ mặt thất vọng từ không trung hạ xuống mặt đất
"Chủ nhân..."
"Không có phát hiện ra cái gì. Xem ra nơi này thực hoàn toàn bị phong bế, không có lỗ hổng nào để lợi dụng" Hàn Lập mặt không chút thay đổi nói.
"Thế này không phải nghĩa là, chúng ta có thể vĩnh viên bị nhốt nơi đây sao. Có thể có thần thông phá không mở ra một không gian thế này, phải là tu sĩ Hóa Thần Kỳ mới làm được" Ngân Nguyệt bắt đâu có chút bất an.
Hàn Lập nghe nói thế, không có phản bác gì. Nhưng chân mày nhăn sâu thêm ba phần.
Đột nhiên ánh mắt chớp động vài cái, sau đó hắn hướng tới một bức tường trong không gian đi đến.
Ngân Nguyệt sau khi thất thần một chút, sau đó đi theo sát ngay sau.
Đi đến khi cách bức tường không gian mấy trượng, Hàn Lập cũng không nói không rằng, hai ống tay áo rung lên một chút, nhất thời sau đó một trận kim quang, hơn mười thanh phi kiếm đồng thời trong tay áo bắn ra, sau đó bắt pháp quyết, trong nháy mắt trên đỉnh đầu ngưng tụ thành một thanh cự kiếm màu vàng, dài hơn trượng.