Khoảnh khắc tại khe không gian nuốt vào Hàn Lập chỉ cảm thấy bốn phía ánh sáng làm mờ mắt, căn bản không thể nhìn thấy gì chỉ có thể nhắm chặt hai mắt. Đồng thời trong cơ thể pháp lực không còn, lại cảm thấy đầu óc quay cuồng, thân thể cực kì khó chịu.
Tin rằng bây giờ nếu không phải là bán giao bán nhân thân thể cường hãn, thì đã sớm chịu không được trực tiếp hôn mê.
Nhưng lát sau Hàn Lập cảm thấy trong cơ thể linh lực vừa động, trong nháy mắt sung mãn, pháp lực lại khôi phục. Hắn nhất thời vừa mừng vừa sợ, trước tiên hồi phục quyền khống chế cơ thể làm cho thân hình từ từ rơi xuống.
Ngay lúc đó xung quanh ánh sáng chợt lóe lên rồi tiêu tán đi, hết thảy bốn phía đều hiện ra.
Hàn Lập liếc nhìn, thân hình "bốp" một chút, trong nháy mắt đã độn hơn mười trượng, nhưng Ma hồn cũng lơ lửng trên không trung, cơ hồ như kề bên hắn.
Điều này không làm cho Hàn Lập giật mình, vội vàng tránh xa.
Hàn Lập cũng không có nhìn kĩ nơi này, bởi vì không gian xung quanh chỉ có hơn mười trượng, tất cả đồ vật nhìn cũng không bỏ sót thứ gì.
Lúc này xung quanh cũng chẳng có ai, chỉ có hắn và ma hồn hai người, điều này làm cho trong lòng hắn trầm xuống.
Cảm ứng một chút hắn phát hiện nơi đây linh khí nồng đậm kinh người, quanh thân phảng phất một ít cây cỏ linh dược, hơn nữa còn có một tòa thạch đỉnh với nửa đoạn hành lang. Ngoài bốn bức tường cùng với trên cao một mảnh bụi mưa lất phất thì không còn gì khác.
Nơi này giống như một tòa dược viên không được trọn vẹn.
Hàn Lập trong lòng kinh ngạc nhưng bây giờ đang đối đầu với kẻ địch cực mạnh, khó giữ được cái mạng nhỏ tất nhiên không còn lòng dạ nào nghiên cứu các thứ này. Hắn lạnh lùng nhìn phía đối diện, ma hồn cả người thanh quang lưu chuyển, hai tay vung quyền, trên người điện hồ màu vàng hiện lên, đồng thời một viên hỏa cầu màu tím từ phía trên giáng xuống quay xung quanh đỉnh đầu.
Tử La Thiên Hỏa, tại nơi Hàn Lập bị khe cắn nuốt cũng thông linh vội vã theo sát vào không gian này, điều này làm cho Hàn Lập an tâm một ít.
Phía đối diện ma hồn cũng đang dò xét nơi đây, hai khuôn mặt hiện vẻ kinh ngạc nhưng không lâu trên mặt lại xuất hiện một tia cổ quái.
"Ha ha! Không nghĩ tới nơi đây đúng là một tòa hài cốt không gian Linh Miểu Viên. Xem như trong họa có phúc, ngược lại làm cho bổn Ma tôn tránh được một kiếp!"
Ma hồn ngửa đầu cười điên cuồng sau đó nhỏ dần, hai khối đầu lâu đồng thời quay lại, quỷ dị nhìn Hàn Lập.
Hàn Lập hừ lạnh, tay áo rung lên hơn mười phi kiếm màu vàng từ trong bay ra hóa thành một kiếm ảnh che ở trước người.