Ma hồn không nghĩ rằng cự kiếm là pháp bảo Kim Lôi Trúc nên cả kinh.
Bất quá, bằng độn tốc quỷ dị của hắn, hắc quang chợt lóe, thân hình liền xuất hiện ở xa hơn mười trượng, cự kiếm tự nhiên chém vào hư không.
Sau khi Ma hồn dừng lại thì sắc mặt đã trở nên âm trầm, bốn bàn tay chập lại, xuất hiện thêm hai khối hắc sắc quang cầu.
Hắc quang chớp động, hai khối quang cầu hóa thành hai quang mâu màu đen, âm thanh ông minh vang lên.
Ma hồn cắn lưỡi của mình, "Phốc", "Phốc" hai tiếng, hai ngụm tinh huyết từ miệng phun ra, kích lên trên hắc mâu.
Quang mâu lập tức run rẩy một trận, sau đó hóa thành màu đỏ.
Mà Ma hồn sau khi phun ra hai ngụm tiên huyết, hai cái đầu đồng thời hiện lên vẻ uể oải, tựa hồ lần làm phép này làm hắn tổn hao không ít nguyên khí.
Thanh sắc cự kiếm lại một lần nữa hiện ra trên đỉnh đầu Ma hồn, tiếp tục chém xuống.
Lúc này bốn cánh tay Ma hồn không do dự vung lên, hai cây huyết mâu trong tay nhắm ngay cự kiếm băn tới.
Huyết mang chợt lóe rồi biến mất, "ầm, ầm" hai tiếng nổ vang lên.
Kim hồ không ngừng chớp lóe nhưng hai cây quang mâu lại không bị tiêu diệt mà còn va chạm vào thân kiếm.
Kết quả cự kiếm bị đánh văng ra mấy trượng, xoay vống vài lần, linh quang trên thân kiếm cực kỳ tán loạn, trở lên vô cùng ảm đạm.
Sắc mặt Hàn Lập đang chỉ huy cự kiếm ở phía xa trở nên đỏ gắt nhưng sau khi thanh khí lóe lên thì đã hồi phục lại bình thường. Vì tâm thần của hắn tương thông với cự kiếm nên cũng chịu ảnh hưởng, may mà thần thức hắn cường đại, điểm tổn thương đó không tính là gì.
Nhưng Hàn Lập cũng không dám chần chờ, điểm chỉ về phía xa xa.
Cự kiếm ông minh một tiếng, sau đó hóa thành hơn mười đạo thanh mang đột nhiên tản ra, sau đó quay trở về.
"Còn muốn chạy! Đem mấy thanh phi kiếm này lưu lại hẵng nói!" Ma hồn vừa thấy phi kiếm bỏ chạy, lập tức lớn tiếng quát, sao đó ngoắc một cái về phía hai cây huyết sắc quang mâu, quang hoa chợt lóe, huyết mâu trong nháy mắt đã hóa thành hai huyết sắc đại thủ (bàn tay máu to lớn) nhanh chóng đuổi theo.
Một khi nhìn thấy Hàn Lập sử dụng nhiều pháp bảo Kim Lôi Trúc như thế, hắn đương nhiên không chịu để Hàn Lập dễ dàng thu hồi lại.
Mà Ma hồn chính mình cũng xoay tròn một cái, ma khí toát ra lượng lớn, hóa thành một đoàn ô vân (mây đen) bay sát theo sau.
Hàn Lập thấy thế trong lòng mừng thầm nhưng nét mặt không chút biểu tình, có vẻ trần tĩnh dị thường.
Ngân phát lão giả ở một bên có chút đứng ngồi không yên, lúc này tay lật lại, một thanh tiểu kiếm màu vàng xuất hiện, muốn trợ giúp Hàn Lập.
"Xin sư huynh đừng vội ra tay. Chờ khi vây khốn Ma hồn kia, sư huynh xuất thủ cũng chưa muộn!" Phi kiếm trong tay lão giả chưa kịp xuất ra, âm thanh của Hàn Lập đã truyền đến tai.