Không biết vì sao mà cho dù đã sử dụng Minh Thanh Linh Nhãn nhưng Hàn Lập vẫn không thấy bóng dáng của Ma hồn đâu. Điều này khiến lòng hắn trầm xuống.
Nhưng hắn vẫn hít sâu một hơi, mạnh mẽ đè nén bất an trong lòng. Sau đó lam quang trên người lấp lóe không ngừng, điều động linh lực toàn thân tập trung vào hai mắt.
Nhất thời lam quang trong hai mắt chớp lóe kinh người, Hàn Lập đã vận dụng Minh Thanh Linh Nhãn đến cực đỉnh.
Rút cuộc sau khi nhìn qua một lần Hàn Lập cũng thấy được nhưng hắn lập tức biến sắc, linh quang trên người mười mấy cự quy khôi lỗi ở sau lưng chớp động, hơn một ngàn đạo nhũ băng lớn nhỏ đồng thời lao vút ra, bao phủ lấy một chỗ không lớn nào đó.
Hắc khí bỗng nhiên xuất hiện. Ma hồn hai đầu bốn tay xuất hiện, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc. Ba cánh tay cầm pháp kỳ, viên hoàn, tiểu kiếm ba loại bảo vật nhẹ nhàng vung lên ngăn cản thế công của băng trùy.
Pháp kỳ phun ra hà quang màu đen, cuồn cuộn bay tới, tiểu kiếm sau khi múa lên thì xuất hiện kiếm khí đầy trời, về phần kiện cổ bảo viên hoàn nọ, không biết hắn dùng thủ pháp gì mà chỉ cần phất tay nhẹ nhàng thì đã có vô số tiểu hoàn dày đặc bắn ra, thanh thể cực kỳ kinh người.
Băng trùy đầy trời chưa kịp hạ xuống thì đã bị uy lực của mấy pháp bảo kia đánh cho tan nát. Hàn khí màu trắng trong nháy mắt đã trải rộng ra xung quanh hơn mười trượng, nhiệt độ lập tức hạ xuống.
Nhưng Ma hồn lại không chút để ý đến tình cảnh đó, mà ngược lại mỉm cười âm trầm, thân hình lần nữa biến mất vào trong ma quang.
Sắc mặt Hàn Lập có chút khó coi, lè lưỡi liếm môi trên một cái.
Tên Ma hồn trước mắt chính là đối thủ khó giải quyết nhất tính từ khi hắn bước chân vào Tu tiên giới cho đến nay, chỉ cần sơ sẩy một chút là mạng sống của hắn sẽ đi tong.
Tuy bây giờ Hàn Lập đã vận dụng Minh Thanh Linh Nhãn đến cực điểm nhưng thân ảnh ma hồn ẩn trong ma quang vẫn vô cùng mơ hồ, thậm chí vì độn tốc của đối phương quá nhanh nên hắn vẫn không thể nhìn rõ vị trí cụ thể, chỉ có thể thấy một cái bóng nhàn nhạt chợt ẩn chợt hiện. Chỉ khi nào thân hình Ma hồn hơi hoãn lại thì hắn mới miễn cưỡng thấy được.
Do đó Hàn Lập lập tức rơi vào thế hạ phong. Hơn nữa vì toàn lực thi triển Minh Thanh Linh Nhãn thực quá sức chịu đựng trong một thời gian dài nên hắn không thể duy trì liên tục, chỉ cần linh nhãn hơi yếu một chút thì ngay cả bóng dáng đối phương Hàn Lập cũng không thể nhìn rõ.
Hàn Lập trong lòng buồn bực. Đối sách duy nhất chính là trong khoảng thời gian ngắn phá được thuật ẩn thân của đối phương hoặc bức đối phương không dùng nó nữa, khiến đối phương cho rằng ẩn nấp trong ma quang cũng chẳng có ích lợi gì.
Nếu không việc đấu với loại đối thủ thần xuất quỷ trước mặt khiến cho hắn sờn tóc gáy.