"Ta chính là ngươi và ngươi cũng chính là ta. Sau khi tự có ý thức thì vì sao ta còn phải nghe lệnh ngươi? Huống hồ tại thánh giới, chuyện bị phân hồn phản phệ không phải là việc hiếm hoi. Ngươi năm đó khi phóng xuất ta ra ngoài thì phải tính đến khả năng này mới đúng." cổ ma lạnh lùng nói.
"Không sai! Đương nhiên ta có thể đoán trước được vài phần. Chỉ là không nghĩ tới ngươi sau khi thoát ly khống chế lại dẫn nhân loại tu sĩ đi trước một bước, đoạt lấy cơ thể bị phong ấn của ta. Thậm chí vì giải trừ phong ấn còn không ngần ngại thi triển Giải Thể Hóa Hình để tạo lại thân thể. Ngươi chẳng lẽ không biết làm như thế thì mặc dù có thể cường hành giải trừ phong ấn nhưng nguyên khí của thân thể sẽ chịu hao tổn rất lớn, tối thiểu cũng mất đi một phần ba tu vi. Ngươi biết việc này có ý nghĩa ra sao không?" Sắc mặt của hai cái đầu lâu trên cổ Ma hồn trở nên âm lệ, mang theo sát ý truy vấn cổ ma.
"Hừ! Cái gì là thân thể của ngươi. Ta nguyên vốn là một bộ phận nguyên thần của ngươi thì chiếm lấy nó có gì là không được. Huống hồ cho dù thân thể tổn thất một phần ba tu vi nhưng chỉ cần bổn tôn cắn nuốt ngươi xong, đề phòng, tránh né những tên gia hỏa làm con rùa đen rụt đầu ở nhân giới này thì cũng đủ cho ta tung hoành, tiêu dao tự tại rồi. Đến thời điểm thích hợp ta sẽ mở ra thượng cổ thông đạo đi tới thánh giới thêm lần nữa, vì chư vị thánh tổ lập công lớn, nói không chừng cũng có thể trở thành một thành viên trong thánh tổ. Tổn thất điểm tu vi ấy thì tính là cái gì!" Cổ ma cười lạnh một tiếng, khinh thường nói.
Ma hồn hai đầu bốn tay nghe xong, biết việc đã đến nước này thì nói cái gì đi nữa cũng vô dụng.
Nếu lúc đầu tu luyện đệ nhị ma hồn mà bị cắn trả thì trong hai người chỉ có một có thể làm chủ. Người kia nhất định sẽ bị xóa đi thần trí, đây là chuyện không thể nghi ngờ.
Lúc đó nếu không phải hắn bị bức bách đến mức chủ nguyên thần thật sự không cách nào thoát thân khỏi cấm chế thì sao lại mạo hiểm để phân hồn rời đi không quay lại. Hôm nay mặc dù bản thân đã thoát khốn nhưng phân hồn cũng đã xảy ra chuyện.
Tuy đối phương đã xâm chiếm ma thể, tu vi thân thể bị ma hóa lâm thời của hắn không thể sánh bằng nhưng năm đó chính hắn mới là chủ nguyên thần, khi phóng xuất phân hồn cũng đã hạ cấm chế. Mặc dù không biết đối phương phá giải được nhiều hay ít nhưng một khi nảy ra tranh đấu thì ai thắng ai thua vẫn là chuyện khó nói.
Nghĩ tới đây, một cái đầu của Ma hồn đột nhiên quay lại liếc nhìn tu sĩ bốn phía một cái rồi đột nhiên lạnh lùng nói:
"Hai người chúng ta ai thôn phệ ai, sau này hẵng nói. Trước tiên chung ta phải cắn nuốt Nguyên Anh của đám tu sĩ xung quanh để tẩm bổ một phen đã, sau đó mới tìm một nơi yên tĩnh để giải quyết vấn đề. Ta cũng không muốn những tên kia làm ngư ông đắc lợi. Ngươi không phản đối chứ?"
"Đương nhiên là không, cấm chế còn sót lại trong cơ thể cũng đã bị ta luyện hóa bảy, tám phần. Dù cho ngươi không xuất thủ thì một mình ta cũng đủ để quét sạch bọn chúng." Cổ ma bình tĩnh nói, sau đó từ hông yêu mang trong mắt đột nhiên lưu chuyển chói mắt, hai con ngươi trong nháy mắt đã trở nên an tĩnh.