Chỉ thấy phía chân trời xa xa quang mang chợt lóe, trên trời cao hiện ra một mảng dị quang hắc tử lưỡng sắc kỳ lạ, lưu chuyển lấp lóe không ngừng, che kín nửa bầu trời. Mà ở bên dưới lại có một đám mây xanh biếc cuồn cuộn, rộng khoảng vài mẫu, đang di chuyển chậm rãi, lục vân và dị quang đan vào nhau truyền ra tiếng ầm ầm.
Mà tiếng rống to xé gió kia đúng là từ trong đó mơ hồ truyền ra.
Trong hắc tử lưỡng sắc quang mang kỳ lạ này toát ra ma khí ngập trời, vô cùng kinh nhân. Mà loại ma khí kia ba người Hàn Lập đều rất quen thuộc, giống như đúc khí tức do "Nam Lũng Hầu" hai đầu bốn tay phát ra, nhưng mật độ ma khí hiện tại đang xuất hiện quá sức to lớn, khiến người ta khó thở.
Làm cho Lệnh Hồ lão tổ biến sắc chính là hắc tử quang mang kỳ lạ cùng lục vân không lâu sau sẽ di chuyển tới chỗ bọn họ.
"Phúc Thi Độc Vân! Đó là độc công biến thành vân vụ của Ngụy đạo hữu, tu sĩ bình thường dính phải là chết ngay lập tức. Ta đã từng thấy Ngụy đạo hữu sử dụng qua một lần." Bạch y nữ tử vừa nhìn thấy lục sắc vân vụ thì sắc mặt vui mừng nói.
Hàn Lập cùng Lệnh Hồ lão tổ nghe vậy nhưng mặt lại mang vẻ cổ quái liếc mắt nhìn nhau một cái. Cả hai đều thấy được sự sợ hãi trong mắt đối phương.
Lục vân nọ mặc dù thanh thế to lớn nhưng rõ ràng là bị hắc tử quang mang kỳ lạ nọ ép ở bên dưới. Không biết ma vật gì đang giao thủ cùng Ngụy Vô Nhai mà ngay cả tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cũng không phải là đối thủ. Khí tức kinh người như thế truyền đến khẳng định không phải là Nam Lũng Hầu mới từ nơi này bỏ đi.
Bạch y nữ tử cũng không ngốc, vừa nhìn thấy ánh mắt của Hàn Lập cùng Lệnh Hồ lão tổ thì lập tức hiểu rõ, thần sắc liền trở nên âm trầm.
"Chúng ta hay là..."
Nàng ta sau khi do dự một chút thì mở miệng muốn đề nghị nhưng một đạo thần thức âm lãnh đột nhiên đảo qua trên ba người. Bạch y nữ tử đột nhiên im lặng.
Mà Hàn Lập trong lòng rùng mình, Lệnh Hồ lão tổ sắc mặt thoạt nhìn càng thêm khó coi.
"Bây giờ ba người chúng ta cũng bị bên kia chú ý tới, nếu không chạy ngay thì chỉ sợ không còn cơ hội nữa. Ma vật mới ra tay với chúng ta cũng đã bay về phía đó. Nếu chúng liên thủ đối phó với Ngụy đạo hữu thì sợ rằng Ngụy đạo hữu tu vi có cao thâm đến mấy đi nữa cũng không duy trì được bao lâu. Hai vị có ý định qua trợ giúp Ngụy đạo hữu một tay không hay là chia tay ở đây. Chờ sau khi Ngụy đạo hữu bị đánh bại thì mấy tên ma vật kia sẽ đuổi giết chúng ta, sau đó tất cả chỉ trống chờ vào thiên mệnh." Sau khi trầm mặc một chút, Hàn Lập mặt không chút thay đổi lạnh lùng nói.
Vừa rồi hắn đã dùng thần thức dò xét một chút hắc tử quang mang kỳ lạ nọ. Linh khí ba động bên trong thực sự kinh người, thần thức căn bản không cách nào tới được. Điều này làm cho lòng hắn có chút trầm xuống, có thể nói tu sĩ tranh đấu cả hai bên đều có tu vi hơn xa hắn.
Lệnh Hồ lão tổ cùng bạch y nữ tử nghe Hàn Lập nói ra nhưng lời này thì không khỏi liếc mắt nhìn nhau.