"Nghe khẩu khí của lão chắc chắn như đã chính mắt nhìn thấy nhưng không phải lão chưa từng tiến vào Trụy Ma cốc ư?" Hàn Lập trong lòng khẽ động, cố tình hỏi thêm một câu.
"Phì, chưa từng thấy thì chẳng lẽ không thể nghe người ta nói qua hay sao. Năm xưa tu vi mấy vị hảo hữu của lão phu vào cốc mặc dù không bằng bản nhân nhưng cũng không phải là tu sĩ bình thường, thế nhưng cho dù liên thủ thì cũng chạy thoát được có một người có thể thấy được ma công của cổ ma lợi hại thế nào." Đại Diễn Thần Quân hừ lạnh, trong lời nói có ý tứ cảnh tỉnh.
Hàn Lập nghe vậy chỉ cười, đang muốn mở miệng hỏi thêm nữa thì trong hắc khí đang chạy trốn phía xa đột nhiên truyền đến tiếng rống đau đớn, tiếp theo đại phiến hắc khí rung lên rồi hình thành một trận lốc xoáy khiến cho tán đi, lộ ra Nam Lũng Hầu bên trong.
Lệnh Hồ lão tổ cùng bạch y nữ tử sau khi thấy rõ ràng đối phương thì sắc mặt nhất thời đại biến, không nhịn được hít một ngụm khí lạnh.
Đây là người sao?
Nam Lũng Hầu xuất hiện trước mắt đã hoàn toàn biến thành một con quái vật hai đầu bốn tay. Trên cổ có hai cái đầu dữ tợn, một lớn một nhỏ, một trước một sau, còn hai bên đầu vai có bốn cánh tay dài quá gối.
Cái đầu phía trước trên mặt hiện lên từng mảng màu tím, trên trán mọc một cái sừng trắng dài cỡ vài tấc. Nhưng từ mặt mày mắt mũi xem ra thì vẫn chính là cái đầu lúc trước.
Nhưng cái đầu lâu phía sau thì nhỏ hơn cái trước một chút, đồng thời hoàn toàn mang bộ dáng yêu quỷ.
Mặc dù trên trán cũng mọc sừng nhưng trên mặt đầy vẩy, diện mục hung dữ, đôi môi màu đen, phía trong có một cái lưỡi dài tầm một thước thò thụt không ngừng giống như độc xà.
Càng làm cho người ta sợ hãi chính là trên cái đầu này có hai con ngươi với đồng tử hẹp, lấp lóe hàn quang màu bạc, chẳng mang theo chút tình cảm nào.
Không riêng đầu mà thân thể phía dưới cùng bốn cánh tay dài cũng mọc đầy vảy màu tím sậm, móng tay ở mười đầu ngón tay thì trực tiếp mọc dài ra như xương cốt, liên tục hé ra hợp lại và lóe ra ngân quang, bộ dáng vô cùng sắc bén.
Tình cảnh đáng sợ khiến cho Lệnh Hồ lão tổ cùng bạch y nữ tử không lạnh mà run nhưng hai người đều là tu sĩ Nguyên Anh kỳ sống đã không biết bao nhiêu năm nên tự nhiên sẽ không vì vậy mà bị hù dọa đến chết.
Vừa thấy Nam Lũng Hầu sau khi hiện hình đứng ở tại chỗ bất động thì bọn họ không hẹn mà cùng chỉ huy bảo vật công kích tới.
Ngũ sắc quang trụ chợt lóe, trong nháy mắt đã đem Nam Lũng Hầu bao vây vào trong.
Lệnh Hồ lão tổ trong lòng mừng rỡ, nhân cơ hội này điều khiển cự hoàn màu trắng áp xuống.
Biểu tình của cái đầu Ma hồn phía trước không chút thay đổi giống như người chết nhưng đầu phía sau thì khẽ nhếch miệng, lộ ra vẻ khinh miệt.
Mắt thấy cự hoàn chợt lóe lên rồi xuất hiện trên đỉnh đầu công kích xuống, bốn cánh tay Ma hồn trong ngũ sắc quang trụ nhẹ nhàng vung lên, tử quang chớp động rồi một tay đã bắt lấy cự hoàn nọ, động tác nhanh chóng, không chút trì hoãn.