Hàn Lập nhìn Lệnh Hồ Lão Tổ gật đầu, đột nhiên quay qua Tử Linh thản nhiên nói:
"Tu vi của cô nương quá thấp, ở chỗ này không giúp gì được, ngược lại còn có thể mất mạng. Cô nương hãy rời đi trước đi. Yên tâm, bây giờ có chúng ta ở chỗ này, hắn sẽ không ra tay đối với cô nương đâu." Hắn với Tử Linh dù sao cũng có chút giao tình nên mới mở miệng bảo nàng rời đi. Nếu không một lát nữa đánh nhau thì sẽ không có cách nào chiếu cố nữ nhân này!
Tử Linh nghe vậy đầu tiên là ngẩn ra, sau khi chần chờ một chút thì nhu thuận gật đầu.
"Nếu Hàn đạo hữu đã nói như thế thì tiểu nữ đi trước một bước. Hàn huynh, ngươi hãy bảo trọng!" Tử Linh nhẹ giọng nói, sau đó nhìn Nam Lũng Hầu một chút rồi lại liếc mắt về phía Lệnh Hồ Lão Tổ bên kia, cuối cùng hóa thành một đạo hào quang phá không bay đi.
"Nam Lũng Hầu" bên dưới không biết là thấy tu vi Tử Linh rất nông cạn không đáng ra tay hay là do đối mặt với ba người Hàn Lập thật có chút chật vật nên chỉ lạnh lùng đứng liếc mắt nhìn Tử Linh bay đi, rồi ánh mắt một lần nữa lại tập trung lên người Hàn Lập.
Hàn Lập thấy ánh mắt đối phương lộ vẻ bất thiện thì sắc mặt trầm xuồng, tay nhấc lên. Mấy đạo kim hồ thô to xuất hiện kèm theo tiếng ầm ù như sét đánh liên miên vang lên.
Toàn bộ cánh tay trong nháy mắt hiện lên điện quang lấp lóe chói mắt.
Đối mặt với địch thủ đáng sợ như thế, Hàn Lập không có tâm tư dò xét mà vừa ra tay là đã thi triển thần thông chuyên môn khắc chế ma công ích Tà Thần Lôi. Thần lôi này từ xưa đến nay vẫn chưa bao giờ làm cho hắn thất vọng khi tranh đấu với ma công tà thuật.
Cổ ma trước mặt mặc dù hung hãn nhưng Hàn Lập vẫn tin tưởng vào nó.
Vừa thấy trên cánh tay Hàn Lập có kim sắc điện hồ chớp động, mí mắt "Nam Lũng Hầu" nhấp nháy vài cái, đồng tử đột nhiên co rụt lại.
"Ta nhận ra ngươi, trong trí nhớ của tên này còn lưu lại thì ấn tượng đối với ngươi vô cùng sâu sắc, mặc dù không nhớ rõ cụ thể là gì nhưng hắn ta rất kiêng kỵ ngươi. Hôm nay xem ra, cảm giác này cũng thực sự không có sai, chẳng những có thể tránh được cú đánh lén của bổn tôn mà còn có thể khu sử ích Tà Thần Lôi - thứ năm đó đã làm cho chúng ta đau khổ. Xem ra giải quyết ngươi sợ rằng phải tốn chút sức lực." "Nam Lũng Hầu" nhìn chăm chú Hàn Lập trong chốc lát, rút cuộc lạnh lùng mở miệng nói.
Hàn Lập nghe mấy lời đó thì khóe miệng khẽ nhếch lên cười lạnh, thần sắc không chút thay đổi, kim hồ trên cánh tay lại dày thêm ba phần.
Đồng thời hắn vung tay áo bào xuất ra lam sắc tiểu thuẫn, sau khi nó xoay quanh người một cái thì hóa thành quang trảo bảo vệ Hàn Lập ở bên trong.
Lúc này thấy Hàn Lập chủ động đứng ở trước mặt chuẩn bị ngạnh chiến Nam Lũng Hầu thì Lệnh Hồ Lão Tổ cùng bạch y nữ tử nhất thời trong lòng mừng rỡ, nhìn nhau liếc mắt một cái.
Danh tiếng Hàn Lập bây giờ quả thực không nhỏ, cơ hồ chỉ dưới tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ nên không khỏi làm cho hai người có chút tin tưởng.