Tử Linh thấy băng sơn có vẻ như không chống chọi nổi thì không kìm được lộ ra vẻ sợ hãi, sắc mặt tái nhợt, liếc mắt nhìn Hàn Lập ở bên cạnh một cái.
Hàn Lập lúc này đang đứng ở trong màn hào quang do cự thuẫn biến thành, thần sắc bình tĩnh như thường, một tia bối rối cũng không có.
Tử Linh thấy vậy, trong lòng cũng bình tĩnh hơn, nàng cho rằng Hàn Lập còn có thủ đoạn hộ thân khác nên mới trấn định như thế.
Nhưng ngoài dự liệu của Tử Linh chính là sau đó Hàn Lập chẳng di chuyển hay thi triển bất cứ pháp bảo cùng thần thông gì, mà lam sắc băng sơn mặc dù bị khí lãng, cự thạch công kích rung lên không thôi nhưng vẫn tỏ ra vô cùng cứng cỏi, một tia rạn nứt nhỏ cũng không có xuất hiện.
Tử Linh trong lòng vui mừng lẫn sợ hãi. Thế mới biết, lam băng kia không phải là do hàn khí bình thường ngưng kết thành, tựa hồ so với tinh cương còn muốn cứng rắn hơn ba phần.
Sau thời gian tầm một chén trà nhỏ, khí lãng kinh người rút cuộc cũng đã qua đi. Âm thành ầm ầm ù ù cũng theo bạch tuyến phía xa xa biến mất, không gian đồng dạng trở lại lặng yên không tiếng động.
"Nó rút cuộc là cái gì vậy? Trong Trụy Ma Cốc sao lại xuất hiện hiện tượng như thế?" Tử Linh nhẹ thở ra một hơi, đem thải hà (đám mây hồng) trước người hóa thành chiếc khăn lụa thu vào trong tay rồi mới nghi hoặc hỏi Hàn Lập.
"Không rõ lắm, tuy nhiên linh khí phía xa có chút bất thường, cực kỳ hỗn loạn. Mà khí lãng kia thật là kinh người, không phải do người bình thường tạo ra. Chẳng lẽ là ở khe hở không gian nào đó xảy ra vấn đề. Bất quá luồng khí lãng này hung mãnh như thế, ta xem cấm chế trong nội cốc không mấy cái có thể chống đỡ được. Tu sĩ Nguyên Anh kỳ gặp thì còn có năng lực tự bảo vệ mình nhưng nếu nó đi ra vùng ngoại cốc thì đám tu sĩ Kết Đan sẽ thiệt hại nặng" Ánh mắt Hàn Lập chớp động lẩm bẩm nói.
Tử Linh nghe vậy thì đôi mi thanh tú nhíu chặt, dùng thần thức cảm ứng phía trước một chút. Mặc dù biết được linh khí có một chút dị thường nhưng chỗ đó thực quá xa nên nàng không rõ ràng lắm.
"Đúng là có chút bất thường. Hàn huynh, chẳng lẽ ngươi muốn qua xem?" Tử Linh chớp chớp đôi mắt đẹp, nhẹ giọng hỏi thăm.
"Qua xem? Tại sao phải qua xem. Mặc kệ khí lãng này là do người tạo ra hay là tự động bộc phát thì nơi đó cũng không phải là chỗ tốt đẹp gì. Ta mặc dù khá tò mò nhưng không muốn đi tìm phiền toái. Nên theo đường cũ phản hồi thôi. Dù sao lần này vào cốc cũng đã đạt được hơn phân nửa mục đích, bây giờ lại trải qua trận kinh biến này thì Quỷ Linh Môn chắc sẽ không cố gắng tìm kiếm chúng ta đâu. Đây là thời điểm tốt để thoát thân!" Hàn Lập sau khi do dự một chút thì chậm rãi nói quyết định của mình.
Sau đó hắn điểm chỉ về phía cự thuẫn trước người. Nhất thời màn hào quang quanh thân nhanh chóng thu liễm biến mất, thuẫn bài cũng thu nhỏ lại, chỉ còn tầm một tấc rồi bay vào trong tay áo.