Phía trên tế đàn hơn trăm trượng xuất hiện một đạo quang hồ dài hơn ba mươi trượng.
Chỗ rộng nhất của nó chỉ có bốn, năm trường, hình dạng như vầng trăng khuyết vậy. Đây đúng là một cái khe hở không gian to lớn hiếm thấy. Chỉ là không biết lúc trước bị cấm chế gì che lấp mà với nhiều tu sĩ Nguyên Anh kỳ ở đây như vậy vẫn không phát hiện ra nó.
Chẳng lẽ đây chính là lối vào Linh Miểu viên.
Nhìn mắt thường có thể thấy được không gian đang vặn vẹo biến hình, cho dù là Ngụy Vô Nhai cũng tuyệt đối không dám xông vào vì lực cắt của nó, tu sĩ thế giới hiện tại đâu thể chịu đựng được. Khó trách mà Ngụy Vô Nhai lại nhịn không được giận dữ quát lên.
"Linh Miểu viên nguyên vốn tồn tại ở giữa Linh giới và Nhân giới nên muốn đi vào nhất định phải lợi dụng khe hở không gian. Chỉ hơi vặn vẹo một chút nhưng lại trực tiếp mở ra thông đạo Linh Miểu viên. Các ngươi yên tâm, ta đương nhiên sẽ không để mấy vị cứ như vậy xông vào mà có biện pháp truyền tống tạm thời. Bất quá cũng sẽ gặp một chút nguy hiểm nhất định, xác suất thành công chỉ nắm chắc khoảng sáu, bảy thành. Tu sĩ Kết Đan Kỳ không nên đi vì tu vi bọn họ không đủ, đi chỉ là chịu chết mà thôi." Nho sinh đảo mắt liếc mọi người một cái rồi thản nhiên nói.
"Nắm chắc sáu, bảy thành? Tại sao trước khi tới đây ngươi lại chưa bao giờ nói qua việc này?" Sắc mặt Môn chủ Quỷ Linh môn có chút bất thiện hỏi.
"Nói hay không đâu có gì khác nhau. Đừng nói là sáu bảy thành, cho dù hai, ba thành thì mấy vị nhất định cũng không buông tha!" Nho sinh cười lạnh một tiếng trả lời.
Môn chủ Quỷ Linh môn nhìn nho sinh, hàn quang trong mắt chớp động rồi đột nhiên khoát tay, một cái lệnh bài đỏ như máu xuất hiện.
"Ngươi muốn làm gì?" Nho sinh vừa thấy lệnh bài này thì sắc mặt đại biến, kinh hoàng bay thụt lùi lại, đồng thời lớn tiếng hỏi.
Nhưng Môn chủ Quỷ Linh môn một câu cũng không nói, nhẹ nhàng giơ lệnh bài trong tay lên, huyết quang trên lệnh bài đại thịnh. Nho sinh đang bay giật lùi nhất thời hét thảm một tiếng, trực tiếp rơi xuống mặt đất. Đồng thời trên da thịt hắn hiện ra phù văn màu đỏ, không ngừng di động, tựa như được khắc vào cơ thể, thực vô cùng quỷ dị.
"Kinh Hồn chú?" Vương Thiên Cổ vừa thấy cảnh này thì thất kinh, trên mặt không khỏi lộ vẻ hoảng sợ.
Ngụy Vô Nhai nghe được lời này thì thần sắc cũng khẽ động.
"Đây là Kinh Hồn chú – một trong những mật chú của Quỷ Linh Môn sao? Nghe nói bí thuật này so với Cấm Thần thuật bình thường còn ác độc hơn ba phần. Tu sĩ nào bị hạ chú thì hồn phách của người đó sẽ biến mất cơ hồ chỉ do một ý niệm của người hạ chú mà thôi." Ngụy Vô Nhai nhìn chằm chằm nho sinh đang lăn lộn trên mặt đất, bất động thanh sắc nói.