"Không nên quá cấp bách, linh thảo đã ở chỗ này bao nhiêu năm như vậy nên không thể không có thứ gì đó thủ hộ. Nếu không, bên ngoài cho dù có ảo trận che lấp thì linh quả cũng sớm bị cổ thú khác ăn mất rồi." Hàn Lập trong lòng cũng kích động nhưng bề ngoài thoạt nhìn lại bình tĩnh dị thường, lúc này không chút hoang mang trả lời.
"Ý Hàn huynh là nơi đây còn có cổ thú bảo vệ?!" Tử Linh nghe Hàn Lập nói chuyện Trụy Ma Cốc còn tồn tại yêu thú thượng cổ thì trong lòng cả kinh, nhất thời trong đầu thanh tĩnh lại vài phần.
"Không sai, ngươi xem trên đỉnh cây linh thảo nọ có hai vết cắn, hẳn là có hai linh quả đã bị cổ thú thủ hộ ăn mất. Linh chúc quả mặc dù không khiến cho cảnh giới tăng lên nhưng đối với việc đột phá bình cảnh thì vẫn có một chút công hiệu nên cũng khó trách yêu thú nọ." Hàn Lập chậm rãi nói, sau đó quét mắt xung quanh một lần rồi hơi cúi đầu nhìn về phía mặt hồ không lớn trước mặt.
Không hề nghi ngờ gì nữa, nếu có yêu thú gì đó ẩn núp thì khẳng định là ở bên trong hồ.
Sau khi vừa tiến vào nội cốc, Hàn Lập đã đem mũ trùm đầu tháo xuống, thi triển minh thanh linh nhãn trên đoạn đường sử dụng Ngự Phong Xa. Hắn không đề phòng Tử Linh vì dù sao nữ nhân này đã đoán được hắn có bí pháp né tránh khe hở không gian nên chẳng cần che giấu nữa.
Bởi vậy sau khi hắn dùng thần thức quét qua hồ nước mà vẫn chưa phát hiện được cái gì khác thường thì lam mang trong đồng tử Hàn Lập lóe lên. Mục quang trong nháy mắt đã nhìn thấu đáy hồ sâu hơn mười trượng, lập tức thần sắc khẽ động.
"Sao vậy? Hàn huynh có phát hiện cái gì ư?" Tử Linh vốn đang lưu ý đến thần sắc Hàn Lập, thấy vậy thì nhíu đôi mi thanh tú hỏi.
"Ngươi lui ra phía sau một chút. Con cổ thú thủ hộ này hình như có chút khó chơi, sợ rằng phải thi triển một số thủ đoạn mới giết được". Thần sắc Hàn Lập trong nháy mắt hồi phục như thường, quay qua nhìn Tử Linh thản nhiên nói.
Vì con cổ thú trong hồ kia có thể có biện pháp né tránh được thần thức của hắn nên Hàn Lập rất coi trọng nó.
"Vậy phải làm phiền Hàn huynh thôi!" Tử Linh biết mình tu vi thấp, nếu có ở lại bên cạnh Hàn Lập cũng chỉ làm hắn thêm loạn mà thôi nên thức thời đáp ứng. Sau đó nàng lập tức bay về phía sau ba bốn mươi trượng thì dừng lại, phiêu phù bất động trên không trung.
Hàn Lập vừa thấy Tử Linh tránh ra thì không chần chờ đưa tay vỗ vào Túi trữ vật bên hông một cái. Ba cái túi linh thú liên tiếp bay lên. Sau đó hai tay Hàn Lập bắt quyết, lập tức mấy vạn con Phệ Kim trùng ào ạt xông ra, che kín cả bầu trời. Một lát sau đã biến khoảng không hơn mười trượng thành vùng kim quang yêu dị chói mắt.
"A!" Tử Linh đang đứng xa xa thấy vậy, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, khẽ kêu lên một tiếng.
Việc Hàn Lập hiểu Khu Trùng Thuật thì nàng đã biết. Thậm chí trước kia tại Hư Thiên Điện khi hắn cùng Lục Đạo truyền nhân đánh với nhau một trận, nàng cũng đã tận mắt chứng kiến hai lần. Bất quá kim trùng hôm nay đã tiến hóa đến cảnh giới kim trùng thành thục, so với Phệ Kim Trùng khi đó thì vô luận là kích thước hay màu sắc cũng hơn xa, không phải những con phi trùng trước kia có thể so sánh được.