"Không tồi! không tồi chút nào. Mặc dù thân thể ma hóa này so với bản thể của ta còn kém nhưng có thể tiếp được một kích của ta mà không chết, xem ra ngươi cũng không phải là tu sĩ cấp thấp. Bổn tôn trước hết bắt ngươi đem huyết tế một phen đã." "Nam Lũng Hầu" âm u nói.
Chỉ thấy nét mặt hắn hắc khí lại đậm hơn ba phần, hai con ngươi màu ngân bạch kỳ băng hàn cực độ như mắt người chết nhìn chằm chằm vào lão giả. Trong lòng lão giả phát run lên.
Sau khi nói xong, "Nam Lũng Hầu" thân hình khẽ động hóa thành ảo ảnh tàn ngân đánh về phía lão giả, không muốn nói thêm chút nào.
Lão giả họ Lỗ bị hù dọa đến hồn phi phách tán muốn từ thạch bích chạy ra nhưng cản bản không kịp. Đối phương thật sự quá nhanh, cơ hồ trong nháy mắt đã đến trước mặt, nhanh như quỷ mỵ. Quỷ thủ với hắc khí quấn xung quanh đã hướng về phía đầu lão giả chụp xuống.
Lão giả cực kỳ khẩn trương, không thể làm gì khác hơn là trong lòng quyết đoán khiến toàn thân bạch quang chớp động, đem tất cả pháp lực quán chú vào tấm lụa mỏng màu hỏa hồng.
Nhất thời ánh hỏa hồng bùng lên, chợt tăng vọt cao đến nửa thước. Ánh mắt "Nam Lũng Hầu" vẫn khòng chút biểu tình, quỷ trảo vẫn điên cuồng chụp xuống.
"Xoạt", có âm thanh quái dị truyền đến. Quang mạc phát ra ánh sáng chói mắt. Dưới sự kinh hải đề phòng của lão già, quỷ trảo sau khi xâm nhập vào quang mạc được một thước thì rốt cục dừng lại.
Lão giả thấy vậy thì thở phào một hơị, huyết sắc trêp mặt hơi hồi phục một chút rồi linh quang trên người lại lóe lên định khu sử hộ thể linh quang để phá cấm chế rắn như sắt trong thạch bích mà ra.
"Nam Lũng Hầu" khóe miệng khẽ nhếch lên đầy châm chọc.
Đột nhiên một tiếng nổ truyền đến, Nam Lũng Hầu vung cánh tay kia lên đánh vào trên hồng sắc quang mạc.
Linh quang hộ thể lão giả vừa mới xuất ra thì lập tức bị chấn động rồi bỗng chốc bị tiêu tán đi hơn phân nửa.
Lão giả đang ngần ngơ không rõ đối phương có dụng ý gì thì cánh tay Nam Lũng Hầu đang nằm trong quang mạc đột nhiên kéo lại rồi nhanh như tia chớp hóa thành quyền nện xuống.
Quang mạc lại bị chấn động, hộ thể linh quang còn lại trên người lão giả cũng bị một kích này đánh tan sạch sẽ, đồng thời thân hình trầm xuống, lần nữa bị lún vào thạch bích hơn một thốn.
"Không tốt! "
Lão già họ Lỗ vừa thấy vậy thì rốt cục nhớ tới điều gì, sắc mặt đại biến. Hắn vội vàng vung cây pháp kỳ màu trắng trong tay lên muốn đem bảo vật này tế ra.
Nhưng hai nắm tay "Nam Lũng Hầu" liên tiếp vung lên, không chút hoang mang một quyền tiếp một quyền nện xuống. Cản bản không để cho lão già có cơ hội tế ra pháp kỳ. Mỗi một quyền đều đem một nửa linh khí lão giả mới rót vào trong pháp kỳ kích tản ra, hơn nữa càng lúc càng nhanh, lực đạo càng lúc càng lớn. Thanh âm ầm ầm nhất thời nổi lên liên miên không dứt. Lão giả hoảng sợ muốn thi triển bí thuật khác nhưng đồng dạng pháp lực vừa ngưng tụ được một nửa đã bị đánh tản ra. Cản bản không có cách nào tụ tập nổi pháp lực.