"Ta làm như thế tất nhiên là có vài phần nắm chắc. Huống hồ để lấy được linh quả chẳng lẻ Tử Linh cô nương lại không dám mạo hiểm sao?" Hàn Lập khẽ nhếch miệng cười mà không phải cười
"Theo hiểu biết của ta về Hàn huynh thì khi gặp chuyện nguy hiểm nếu không có mười phần nắm chắc thì Hàn huynh tuyệt không mạo hiểm. Xem ra Hàn đạo hữu khẳng định là có bí thuật gì đó có thể né tránh được khe hở không gian ẩn hình này. Vì vậy, tiểu nữ cung kính không bằng tuân mệnh" Tử Linh sau khi ngẩn ra một lúc, ánh mắt khẽ lưu chuyền một vòng rồi thản nhiên khẽ cười nói.
Tiếp theo bóng trắng khẽ nhoáng lên, nàng đã nhẹ nhàng bước lên Ngự Phong Xa. Hàn Lập có chút ngoài ý muốn liếc mắt nhìn nữ tử này một cái nhưng không nói gì mà lập tức bay vào trong xe.
Trong nháy mắt, Ngự Phong Xa dưới sự thúc dục của Hàn Lập đã hóa thành một đạo bạch Sắc kinh hồng phá không bay đi
Hiển nhiên suy đoán của Hàn Lập là chính xác, đi gần nửa ngày sau, tại một nơi hoang thổ phụ cận, hai người Hàn Lập rốt cục đã đuổi kịp theo đám người Quỷ Linh Môn.
Mà đám người trưởng lão họ Chung vì một gã đệ tử Quỷ Linh Môn nhất thời phạm sai lầm đã làm dẫn phát một cái thượng cổ tiểu cấm chế ở vùng phụ cận nên đang luống cuống tay chân chống đỡ.
Lấy sự cẩn thận của Hàn Lập cũng như dưới tình huống triển khai toàn bộ thần thức thì tất nhiên lão già họ Chung không phát hiện được tung tích của bọn họ, hơn nữa dựa vào thần thức cường đại, thần không biết quỷ không hay từ xa xa hắn dùng thần thức đảo qua một lượt. Hàn Lập càm ứng rõ ràng được thượng cổ cấm chế nọ linh khí ba động cũng không quá mạnh mẽ, Xem ra nhiều lắm chỉ có thể cuốn lấy đám người Quỷ Linh Môn này trong khoàng thời gian ngắn mà thôi, không cách nào vây khốn được lâu lão họ Chung có tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ.
Bất quá điểm thời gian trì hoãn này đối với Hàn Lập mà nói lại là cơ hội tốt khó có được, đủ thời gian để vượt qua bọn họ.
Hàn Lập dùng tâm thần khống chế Ngự Phong Xa mạo hiểm đi chếch khói lộ tuyến ban đầu một quãng.
Không bao lâu, sau khi bay quanh tránh qua mấy đạo khe hở không gian trên đường. Hàn Lập rốt cục đã đem đám người Quỷ Linh Môn bỏ xa phía sau, đồng thời mang theo Tử Linh đi đến gần một khu vực núi non xanh biếc ẩm ướt.
Nhìn thấy sơn mạch này, thần niệm Hàn Lập khẽ điều khiển Ngự Phong Xa chậm rãi dừng lại.
"Không sai! Chính là nơi này. Ngươi Xem đỉnh núi nọ thật giống có một con phi Điểu đang đậu ở trên, dấu hiệu này hẳn là không sai" Tử Linh liếc mắt nhìn một cái, nhận ra giữa vô sô núi non chập chùng có một ngọn núi hình dáng như con đại điểu nên có chút hưng phấn mà nói. Ðồng thời tâm tình không nhịn được đưa mắt nhìn về phía Hàn Lập.
Nói thật, lúc trước Tử Linh mặc dù là tin tưởng mười phần, tựa hồ hết sức tin tưởng Hàn Lập. Nhưng khi thấy Hàn Lập đem Ngự Phong Xa khu sử nhanh như điện thì tim vẫn thót lại.