Nam Lũng Hầu mặc dù thanh âm rất bình tĩnh nhưng hai mắt cũng nhìn mấy loại linh dược trên bàn chằm chằm, trong ánh mắt tràn đầy vẻ tham lam, hận không thể đem tất cả số linh dược này lấy vào trong tay.
Số linh dược này không có món nào không phải là vật mà hắn cùng lão giả không mong muốn. Hôm nay vật mong ước gần trong gang tấc nên trong lòng khó lòng nhẫn nại được.
Mà khi hắn mới vừa tiến vào trong đại sảnh nhìn thấy số linh dược này thì cơ hồ không chút nghĩ ngợi muốn lập tức đem vài loại linh dược này lấy sạch. Nhưng lại không nghĩ đến ở đây còn tồn tại một loại pháp trận cấm chế cực kỳ cổ quái. Kết quả là không thể không đàng hoàng bình tĩnh chờ lão giả tiến vào.
Lúc này vừa nghe thây lão giả họ Lỗ gọi ra tên " Tiểu tu di kim cương trận" Nam Lũng Hầu tinh thần rung lên, trong lòng mừng rỡ.
Hắn đối với cấm chế vừa tiếp xúc này phát giác khác xa so với các pháp trận khác hắn từng nghiên cứu trước kia nên đang có chút âm thầm lo lắng. Lúc này lão giả họ Lỗ lại nhận biết pháp trận này thì tự nhiên là quá tốt.
"Lỗ huynh, ngươi nhận biết cấm chế nơi đây?" Nam Lũng Hầu kìm nén hưng phấn trong lòng hỏi.
"Năm xưa lão phu từng có được một số điển tich tu luyện của Phật tông. Mặc dù do thuộc tính của công pháp nên không tu luyện nhưng cũng nhớ được một số pháp trận cấm chế. Cái Tiểu tu di kim cương trận này là một trong những pháp trận tối thần diệu. Nam Lũng huynh, nếu cấm chế này thật sự là pháp trận đó thì phiền toái cũng không nhỏ đâu." Lão giả một lần nữa nhìn lên trên bàn, lông mày nhăn lại nói.
"Nói thế là có ý tứ gì. Chẳng lẽ pháp trận này không thể phá được." Nam Lũng Hầu sắc mặt khẽ biến, có chút không quá tin tưởng.
"Tiểu tu di kim cương trận này còn được gọi là Kim cương khốn tiên trận. Có thể nói là một trong vài loại pháp trận hiếm có trên thế gian, chỉ có cách dùng sức mạnh để bài trừ cấm chế mà căn bản là không có pháp quyết phá trận gì. Nếu muốn phá giải pháp trận này thì phải cùng một lúc dùng các loại công kích đánh tiêu tan trận cơ sản sinh ra vòng bảo hộ cấm chế. Hơn nữa một khắc cũng không được ngừng bởi vì cấm chế này đơn độc về lực phòng ngự mà nói, có lẽ không thể so sánh với nhiều pháp trận danh tiếng khác nhưng nếu đơn thuần nói về khả năng chịu đựng thì pháp trận này trong Phật tông được xưng là bất diệt bất hưu. Tựa hồ chỉ cần cấm chế chưa hoàn toàn bị phá hủy thì có thể nhanh chóng khôi phục lại như lúc ban đầu." Lão giả sau khi trầm ngâm một chút thì ngưng trọng nói.
Theo sau tựa hồ là để chứng minh lời mình, lão giả họ Lỗ tiện tay bắn ra một viên hỏa cầu hướng đến cái bàn vọt tới.
"Bịch" một tiếng, hỏa cầu chưa kịp tiếp xúc với bàn thì đã tự động bạo liệt rồi hóa thành hư vô.
Một tầng linh quang lượn lờ dày đặc ngưng thành một màn hào quang di động phía trên bàn.