"Chẳng lẽ Lỗ huynh có phương pháp phân chia khác?" Ánh mắt Hàn Lập lóe lên vài cái, nhàn nhạt hỏi.
"Nếu hộp ngọc và dược bình kia là cổ bảo thì việc mỗi một người lấy hai kiện bảo vật thì không có vấn đề gì. Nhưng hiện tại trong đó có…"
"Chúng ta không biết trong hộp ngọc và dược bình đựng gì nên phải mở ra xem xét, sau đó án theo giá trị mà phân chia." Nam Lũng Hầu đột nhiên chen vào, nói ra những lời công bằng.
Lão giả họ Lỗ nghe thế thì nhíu mày, sau đó gật đầu.
"Lão phu cũng có ý như thế. Không biết Hàn đạo hữu nghĩ sao?"
"Tại hạ không phản đối. Vậy chúng ta hãy dựa theo đó mà thực hiện vậy." Hàn Lập không chút suy nghĩ, lập tức trả lời.
"Hàn đạo hữu thực sảng khoái. Vậy bản hầu sẽ mở ra xem trong đó có gì." Nghe Hàn Lập nhanh chóng đáp ứng, Nam Lũng Hầu rất vừa lòng.
Hắn phất tay, "vù" một cái, hộp ngọc màu trắng đã bay tới trước mặt, tiếp theo nắp hộp được mở ra.
Nhưng khi bàn tay vừa mới tiếp xúc với hộp ngọc thì đột nhiên trên thân nó xuất hiện một tầng hào quang màu trắng, ngăn cản hành động của Nam Lũng Hầu.
"Di! Cái hộp này bị hạ cấm chế!" Nam Lũng Hầu ngẩn ra nhưng sau khi ngẫm nghĩ liền vận kim quang, chụp về phía hộp ngọc thêm lần nữa.
Lần này kim quang đan xen với bạch quang.
Sau một lúc, bạch quang rõ ràng không chống cự nổi kim quang, bị thủ chưởng của Nam Lũng Hầu chộp lấy, cường hành mở nắp ra.
Bạch sắc hào quang lập tức tiêu tán vô ảnh vô tung.
Ánh mắt Hàn Lập ngưng trọng, nhìn đồ vật bên trong. Đó chính là một khối ngọc giản lờ mờ phát ra màu vàng đất.
Sắc mặt Lỗ Vệ Anh lộ ra vẻ kinh ngạc. Nam Lũng Hầu sau khi do dự một chút liền đưa hai ngón tay ra kẹp lấy ngọc giản rồi đưa lên đầu mình.
Trong nháy mắt, thần thức của hắn đã quét qua nội dung bên trong, trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
"Hai vị đạo hữu cũng cầm xem đi!" Nam Lũng Hầu không chút tị hiềm, rất nhanh ném ngọc giản cho Hàn Lập.
Thần sắc Hàn Lập khẽ động, tiếp lấy ngọc giản, đem thần thức thâm nhập vào trong.
Trong giây lát chân mày của hắn tự nhiên nhíu lại, tiếp tục ném ngọc giản cho lão giả họ Lỗ.
Lỗ Vệ Anh cũng lướt qua nội dung trong đó.
""Thất Diễm phiến" là loại cổ bảo gì vậy mà ta chưa từng nghe qua? Nó rất lợi hại chăng?" Hắn chưa kịp xem xong đã mở miệng, lẩm bẩm nói.
"Cái này cũng không rõ lắm. Nhưng nếu đã trịnh trọng đem phương pháp luyện chế ghi vào trong ngọc giản, hơn nữa đều cần dùng đến linh liệu thì chắc cổ bảo này rất lợi hại mới đúng." Nam Lũng Hầu không quá khẳng định nói.
"Cho dù lợi hại cũng chẳng ích gì. Luyện chế nó cần linh liệu quá nhiều, tuy trong đó có phương pháp tế luyện nhưng lại cần đến tám mươi mốt loại tài liệu Hỏa thuộc tính và rất nhiều thứ khác, trong đó có nhiều loại đã tuyệt tích. Cái ngọc giản kia thực không có mấy tác dụng, bỏ đi thì tiếc, chỉ có thể dùng vào việc nghiên cứu luyện khí" Lão giả họ Lỗ lắc lắc đầu, ném ngọc giản lại cho Nam Lũng Hầu.