Nhưng những điều đó còn chưa đáng nói, dưới ánh nhìn chăm chú của hai người Nam Lũng Hầu, từ cổ trên thân thể mất đầu của Hỏa Thiềm thú tản ra những tia sáng màu đỏ, phần đầu đang phiêu phù ở bên cạnh cũng có hiện tượng tương tự như vậy.
Hai phiến hào quang không ngừng đan xen, dần dần tiếp cận với nhau.
"Bất diệt chi thế! Hỏa Thiềm thú này lại có thiên phú thần thông loại này ư?" Nhìn cảnh tượng trước mặt, Nam Lũng Hầu thất thanh kêu lên.
Thần sắc của Lỗ Vệ Anh cũng lộ ra vẻ cả kinh.
"Bất diệt? Trên đời này thực sự có thứ bất diệt chân chính hay sao? Chỉ là sinh mệnh lực so với yêu thú phổ thông cường đại hơn một chút mà thôi."
Đã đọc qua rất nhiều điển tịch nên Hàn Lập tự nhiên biết cái gì gọi là "Bất diệt chi thể". Khi hắn liếc nhìn chân truớc bị chém đứt kia, thấy được sự khác thường, trong lòng hoài nghi nên đã ngăn cản hành động khai mở cấm chế của Nam Lũng Hầu.
Vạn nhất Hỏa Thiềm thú chớp lấy cơ hội đào thoát thì công sức của mình trở thành công cốc sao.
Nhưng lúc này Hàn Lập cười lạnh một tiếng, điểm chỉ về phía cự kiếm.
Cự kiếm đột nhiên phân thành hai, hóa thành hai đạo kim quang đồng thời trảm xuống.
Một mảng lam quang chớp lóe, "ầm, ầm" hai tiếng thanh thúy vang lên.
Đầu và thân thể của Hỏa Thiềm thú bị băng diễm trên thân kiếm đông kết thành tượng băng, phong bế hồng quang vào trong, tiếp theo liền bị phi kiếm công kích vỡ vụn, hóa thành từng điểm tinh quang, bay múa ngập trời.
Ở chỗ thân thể bị phá hủy có một viên cầu màu đỏ rực đang phiêu phù. Đó chính là yêu đan của Hỏa Thiềm thú.
Vừa thấy yêu đan xuất hiện, Nam Lũng Hầu và Lỗ Vệ Anh nhìn nhau, cả hai đều thấy được một tia động tâm trong mắt đối phương.
Dù sao đấy cũng là yêu đan của cổ thú có bất diệt chi thể, nói không chừng còn có hiệu quả đặc thù gì đó.
Nhưng vừa nghĩ đến thần thông mà Hàn Lập thi triển cùng với danh tiếng như sấm ngang tai gần đây của hắn, hai người đành phải bỏ đi ý nghĩ dao động.
Dù sao hai người cũng rất rõ ràng một điều rằng thần thông của Hàn Lập đều trên bọn họ, cho dù liên thủ với nhau, phỏng chừng khi đánh nhau, xác suất thắng lợi của mỗi bên cũng chỉ là 5: 5 mà thôi.
Vì một viên yêu đan không rõ tác dụng mà trở mặt, điều này thực không đáng.
Suy cho cùng thì cơ hội trong Trụy Ma Cốc này vẫn còn rất nhiều.
Hàn Lập tuy không có lòng tham nhưng tâm tư bọn người Nam Lũng Hầu, hắn sao lại không biết.
Trong lúc đấu với Hỏa Thiềm thú, hai người tuy là tu sĩ Nguyên Anh kỳ nhưng rõ ràng đã không xuất hết toàn lực, cơ hồ đều dựa vào thần thông của hắn để tiêu diệt yêu thú.