Hồng quang ở giữa pháp trận đột nhiên đại thịnh, tiếp theo một hỏa trụ to lớn cuồn cuộn xuất hiện xung quanh Hỏa Thiềm thú.
Trong nháy mắt, vô luận là thủy long, chỉ hoàn hay hai thanh phi qua màu lam đều bị đẩy ra bên ngoài hỏa trụ, còn ở trung tâm chính là thân ảnh mơ hồ của yêu thú.
Tại lúc tất cả các loại công kích đều bị bài trừ thì Hỏa Thiềm thú biết mình rơi vào bẫy, lập tức chớp lấy cơ hội, hai chân sau đạp xuống, hóa thành một đoàn liệt diễm bắn lên. Mục tiêu chính là lỗ hổng đang từ từ khép lại.
Nam Lũng Hầu và Lỗ Vệ Anh thấy vậy thì cả kinh, nhanh chóng điều khiển bảo vật của bản thân để ngăn chặn yêu thú trốn thoát khỏi pháp trận cấm chế.
Nhưng dường như đã chậm mất một bước.
Hai người tận mắt thấy đoàn liệt diễm sắp đến gần thủy mạc, trong nháy mắt sẽ thoát ra ngoài nhưng lúc này đột nhiên ở xa truyền lại âm thanh bén nhọn. Chân trước của Hỏa Thiềm thú vừa đưa ra khỏi lỗ hổng liền thấy hắc quang lóe lên, có một cái gì đó cắt xoẹt qua. Yêu thú lập tức cảm thấy vô cùng đau đớn, chân trước đã mất đi một đoạn.
Cơ thể Hỏa Thiềm thú co rút lại, một cảm giác thống khổ kịch liệt truyền đến.
Tuy nó có thần thông không nhỏ nhưng cũng không cách nào đè nén được, kêu lên một tiếng thảm thiết rồi từ trên không trung rơi xuống.
Hai người Nam Lũng Hầu bên ngoài thấy vậy thì vui mừng, lập tức chỉ huy bảo vật, điên cuồng công kích lên Hỏa Thiềm thú.
Bích lục chỉ hoàn sau khi mơ hồ một trận liền huyễn hóa ra hàng trăm ảo ảnh, bay quanh Hỏa Thiềm thú, muốn tiến tới gần để cầm cố nó. Còn hai đạo phi qua lam sắc thì rung lên một cái, hóa thành hai con băng mãng dài khoảng năm, sáu trượng, trực tiếp công kích tới.
Nhưng Hỏa Thiềm thú không hổ là thượng cổ kỳ thú mà Thương Khôn thượng nhân năm đó cũng phải kiêng kỵ. Tuy bị đứt mất một chân nhưng điều đó dường như chẳng ảnh hưởng gì đến tu vi của nó cả, cơ hồ trong nháy mắt, quang thuẫn dày đặc lại xuất hiện, nghênh đón thế công.
Ảo ảnh của chỉ hoàn căn bản không thể đến gần thân nó do đó chẳng làm gì được, chỉ bằng thần thông bình thường công kích lên quang thuẫn nhưng hiệu quả kém đến mức đáng thương.
Còn hai con băng mãng có thuộc tính vừa vặn khắc chế hỏa thuộc tính của quang thuẫn nên mỗi một lần táp tới đều có thể phá hủy một số tiểu thuẫn nhưng số lượng của chúng dường như vô cùng vô tận nên hiệu quả cũng chẳng nhiều.
Một lúc sau bỗng nhiên có sáu đạo quang trụ màu lam từ ngoài gia nhập vào, mỗi lần công kích đều tiêu diệt được một lớp quang thuẫn.
Âm thanh "ầm ầm" lập tức vang lên. Hỏa Thiềm thú vừa định đứng dậy thì lại bị đè ép xuống mặt đất.