Thông qua phân thân khôi lỗi, sau khi tiến vào trong động khẩu, Hàn Lập có thể cảm ứng được tất cả mọi thứ bên trong.
Bây giờ phía trước khôi lỗi bạch lang là một cái thông đạo thiên nhiên cao khoảng bảy, tám trượng, hai bên động đều có màu đỏ đậm, thỉnh thoảng phun ra từng tia lửa, khiến cho không khí chung quanh vặn vẹo.
Hàn Lập tin rằng nếu như tu sĩ cấp thấp đi vào thông đạo này mà không có đề phòng thì sẽ bị từng luồng gió nóng làm cho ngất xỉu.
Nhưng do bạch lang thân là khôi lỗi nên chẳng bị ảnh hưởng gì cả.
Nó bay dọc theo thông đạo về phía trước, không lâu sau trước mắt bỗng trở nên sáng ngời, một thế giới ngầm đỏ lửa xuất hiện.
Nơi này diện tích rộng khoảng chừng một trăm trượng. Nhưng đáng chú ý nhất đó là một cái hồ dung nham chiếm hơn phân nửa diện tích đang không ngừng sôi sục, từng cái bong bóng lửa nổ lốp bốp, khiến cho người ta nghĩ rằng chỉ cần đi tới thêm một bước nữa sẽ biến thành xác khô.
Bốn phía của hồ dung nham này là lớp đất đá màu đỏ nhưng bên trên lại lấp lóe vài loại cỏ màu xanh. Ở đây mà cũng có linh thảo sinh trưởng, không thể không khiến cho người khác kinh ngạc nhưng cũng vì thế mà Hàn Lập biết rằng chúng không phải là loại tầm thường.
Nhưng phân thần trong khôi lỗi của Hàn Lập cũng không có hứng thú với chúng mà ánh mắt nhìn tới khối nham thạch to lớn nhô lên ở giữa hồ.
Trên đó có một con quái vật cả thân đỏ rực, cái bụng đang phập phồng, rõ ràng là đang ngủ say.
Kích thước của nó cũng không lớn lắm, rộng khoảng ba trượng còn dài khoảng năm, sáu trượng, giống như một con cóc khổng lồ. Lớp da toàn thân phát sáng ra màu đỏ như lửa, khí thế quả thực bất phàm. Hơn thế nữa mỗi khi nó hít thở, trên thân lại xuất hiện một đám mây màu hồng, càng làm tăng thêm vẻ thần bí.
Xem ra đây chính là Hỏa Thiềm Thú!
Hàn Lập cẩn thận xem xét, đánh giá thật kỹ nó một hồi lâu. Sau đó mới di chuyển ánh mắt, nhìn tới thạch thai (đài đá) đối diện với hồ dung nham.
Vừa nhìn người ta đã biết thạch thai này có niên đại rất lâu rồi.
Mặc dù mặt trên của nó được điêu khắc rất là nhiều các loại hoa văn ký hiệu nhưng bốn góc thì vỡ nát và bị ăn mòn rất nhiều.
Ở giữa thạch thai có một cổ thi hài của một vị tu sĩ mặc trường bào màu xanh, đang yên tĩnh nằm ở đó.
Trường bào kia trông vừa đơn giản, vừa kỳ lạ, mang vẻ cổ xưa. Vừa nhìn đã thấy nó không giống kiểu áo mà các tu sĩ ngày nay sử dụng. Tuy đã trải qua thời gian lâu như vậy nhưng vẫn còn mới tinh như lúc ban đầu, tản ra lục quang nhàn nhạt, hiển nhiên không phải là vật phàm.
Di hài trong trường bào sớm đã trở thành một đống xương nhưng quỷ dị chính là từng đốt xương đều trong suốt lấp lánh như thủy tinh.
Sau khi xem xét cẩn thận bộ hài cốt kia rồi nhìn lại Hỏa Thiềm Thú, Hàn Lập liền xuất ra một tia phân thần, âm thầm tiến về phía thạch thai.
Hắn muốn xem xét kỹ di hài của tu sĩ này có để lại bảo vật gì hay không.
Mới vừa rồi nhìn qua, Hàn Lập vẫn chưa phát hiện được trên hài cốt có bảo vật hay túi trữ vật gì cả. Điều này khiến hắn nghi ngờ.
Có lẽ bảo vật được cất giấu ở trong thanh bào hoặc là nằm gần thạch thai, vì thế hắn phải xem xét trước rồi mới tính tiếp.
Lúc này tia thần thức đã bay tới trên di hài, đang từ từ hạ xuống để thăm dò thì ngay lúc này dị biến bỗng phát sinh.
Linh quang trên thanh bào đột nhiên đại thịnh, một tầng ánh sáng mờ mờ xuất hiện, ngăn cản tia thần thức kia.
Linh khí ở vùng phụ cận trở nên dao động.
Hỏa Thềm Thú vốn đang nằm ngủ, dường như cảm ứng được việc gì đó. Hai mắt đang nhắm bỗng mở ra, một cặp mắt xanh biếc nhanh chóng quét qua vài cái rồi nhìn chằm chằm Khôi Lỗi đang đứng ở cửa động.