Sau khi cho vài con Khôi Lỗi bay tản ra, ba người Hàn Lập đang ẩn nặc phía sau cũng nín thở.
Tuy lý thuyết là vậy nhưng rút cuộc biện pháp này có hữu hiệu hay không thì cũng là chuyện chưa biết được.
Ngay cả Hàn Lập cũng không nắm chắc mười phần. Dù sao mọi thông tin hắn biết được về Thập Tuyệt độc cũng từ điển tịch mà ra, chứ bản thân chưa bao giờ thử nghiệm qua.
Nhưng một lát sau, sự nghi ngờ trong lòng ba người đã không còn một chút nào cả.
Chỉ thấy sau khi vài con cự viên vừa bay đi được hơn mười trượng thì đỉnh núi nguyên bản vẫn an tĩnh đột nhiên truyền ra vài âm thanh bén nhọn kỳ quái.
Âm thanh này vừa lọt vào tai thì Hàn Lập nhất thời cảm giác được cả người khí huyết quay cuồng, đầu óc choáng váng, thiếu chút nữa từ trên không trung rơi xuống.
Hắn vô cùng kinh hãi, vội vàng vận chuyển linh khí toàn thân để ổn định thân hình rồi sau đó quay đầu, dùng linh nhãn thần thông nhìn hai người Nam Lũng Hầu đứng bên cạnh.
Bộ dáng bọn họ cũng hết sức chật vật, thân hình chấn động vài cái rồi mới khôi phục lại vẻ bình thường.
Hàn Lập nhướn mày, trong lòng âm thầm hoảng sợ.
Loại công kích bằng âm thanh quái dị này hình như không phải tác động lên thần thức mà là trực tiếp đánh tới chân nguyên nên cho dù thần thức Hàn Lập có cường đại hơn đi chăng nữa thì cũng chẳng khá hơn được bao nhiêu.
Tử Vân hạt có loại thiên phú cổ quái này thật sự khiến cho người khác cảm thấy ngoài ý muốn.
Xem ra thông tin trong điển tịch ghi lại quả nhiên không thể đầy đủ về mọi mặt được.
Ngay lúc Hàn Lập âm thầm suy nghĩ thì từ đỉnh núi có đến mười ba, mười bốn đạo hào quang màu tím đen bắn ra, lóe lên vài cái rồi đuổi theo đám khôi lỗi. Hàn Lập vội vàng dùng thần thức điều khiển. Đám cự viên lập tức tăng tốc hết cỡ, hóa thành những đạo bạch hồng phi độn ra xa.
Cho dù chỉ trong nháy mắt thời gian nhưng dựa vào thần thức cường đại của bản thân, Hàn Lập đại khái cũng nhìn rõ được thứ màu tím đen kia.