"Hai tòa sơn phong này có vấn đề gì?" Lão giả họ Lỗ liếc mắt một cái về phía chúng nhưng cũng không nhìn ra được điều khác thường nên kỳ quái hỏi.
"Nếu từ đây xuất phát, sau khi đi qua hai ngọn núi kia thì sẽ đến cùng một nơi. Đó chính là sào huyệt của Hỏa Thiềm thú nhưng ngọn núi bên trái có một đám Phi Thiên Tử Vân hạt (bò cạp vằn tím biết bay) trong truyền thuyết. Mặc dù chỉ có mười mấy con nhưng con nào cũng cực kỳ hung ác. Nếu đi qua mà kinh động đến chúng thì sẽ gặp phiền toái không nhỏ." Nam Lũng Hầu sau khi chần chừ gần nửa ngày mới dám nói ra ngọn nguồn.
"Tử Vân hạt? Là loại kỳ trùng hung ác trước đây đã từng xuất hiện ở Vọng Thủy Quốc, chỉ trong một lần đã diệt sát toàn bộ tu sĩ Lam Hải tông ư?" Lỗ Vệ Anh bị hù dọa giật mình, thất thanh kêu lớn.
Hàn Lập khi nghe được tên "Phi Thiên Tử Vân hạt", sắc mặt cũng thay đổi, trong lòng cả kinh.
"Không sai! Chính là loại độc trùng đó. Hơn nữa mỗi con phi hạt nơi đây hình như còn lợi hại hơn so với con đã xuất hiện ở Vọng Thủy Quốc. Chúng đã sống hơn mấy vạn năm, toàn thân đều có màu tím đen." Nam Lũng Hầu thở dài nói tiếp.
"Nam Lũng đạo hữu chẳng lẽ lại nói đùa?! Há chúng ta có thể trêu chọc loại Tử Vân hạt như thế sao? Nếu là hai hay ba con thì được, chỉ cần ba người chúng ta cẩn thận một chút, cũng có khả năng đi qua. Nhưng nơi đó lại có hơn mười mấy con thì tiến lên chẳng khác nào đi chết cả!" Lỗ Vệ Anh thiếu kiên nhẫn, trừng mắt nhìn Nam Lũng Hầu, không khách khí nói.
"Xem ra thì Lỗ huynh muốn đi theo con đường khác nhưng ngọn núi bên phải còn nguy hiểm hơn bởi vì chúng ta phải đối mặt với một vùng có rất nhiều khe hở không gian vô hình tồn tại. Bởi vì chúng qua nhiều nên chúng ta căn bản không thể thành công, càng không có cách nào xác định được vị trí của chúng. Nếu đi theo đường kia thì nguy hiểm trong đó không cần tại hạ nhiều lời, hai vị đạo hữu cũng có thể hiểu rõ." Nam Lũng Hầu mặt lộ vẻ bất đắc dĩ nói.
Lỗ Vệ Anh lập tức trở nên ngây ngốc.
Khe hở không gian lại còn vô hình, quả thực cũng chẳng an toàn hơn so với việc đối mặt với mười mấy con Tử Vân hạt.
Trong lúc lão giả giật mình ngẩn ra thì Hàn Lập sau khi nghe nói về khe hở vô hình liền nhìn về phía xa xa, ánh mắt không khỏi lóe lên.
"Xem ra lộ tuyến năm đó mà Thương Khôn Thượng Nhân đi chính là vượt qua khu vực có khe hở không gian kia. Dù sao hắn cũng có thần thông có thể cảm ứng được sự tồn tại của chúng." Hàn Lập trầm giọng nói, trong thanh âm không lộ ra cảm giác buồn vui gì.
Nam Lũng Hầu nghe xong thì ngẩn ra nhưng rồi lập tức cười khổ ứng lời:
"Hàn đạo hữu nói không sai. Đây chính là chỗ bất đắc dĩ của bản hầu. Bản hầu không có thần thông năm đó của Thượng nhân nên so với việc đi qua vùng có khe hở vô hình kia thì việc đối mặt với Tử Vân hạt còn nắm chắc hơn."