"Đây là nội cốc?" Nhìn khung cảnh phía trước, Hàn Lập không tự kìm hãm được tự nói, trên mặt tràn đầy vẻ khác thường.
Phía sau hắn hơn mười trượng là một ngọn núi cao hơn ngàn trượng. Trên vách núi có một cái động khẩu không lớn.
Đó chính là nơi mà hắn vừa đi ra.
Nam Lũng Hầu cùng lão giả họ Lỗ sóng vai đứng ở một bên, nhìn phong cảnh trước mắt, trên mặt đồng dạng tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Trước mắt mọi người là một sơn mạch (dãy núi) mênh mông vô cùng, gồm có rất nhiều ngọn núi lớn nhỏ và cũng là một thế giới đầy màu sắc.
Vô luận thiên không hay mặt đất, khắp nơi nơi đều có hào quang mờ ẩn.
Những mảng hào quang kia màu sắc và diện tích khác nhau. Lớn thì chừng vài dặm giống như ráng chiều mà nhỏ thì dài chừng vài thước, giống như một tấm lụa mỏng, vô cùng diễm lệ. Tuy nhiên khiến cho ba người Hàn Lập giật mình không phải cảnh tượng mỹ lệ đó mà là do thiên linh khí cực kỳ hỗn loạn. Vô luận là loại linh khí thuộc tính nào đi nữa cũng rất hỗn tạp, đan xen vào nhau, hơn nữa làm cho người ta có một loại cảm giác bất an. Dường như chỉ cần một cử chỉ nhẹ cũng có thể làm cho chúng tức giận.
"Nơi đây không hổ là địa phương mà tu sĩ thượng cổ tranh đấu. Ngay cả thiên linh khí cũng hoàn toàn bị phá hủy, cho nên việc thi pháp sợ rằng đều bị ảnh hưởng đôi chút." Nam Lũng Hầu sau khi xem xét một lúc lâu, mới thở dài nói.
"Cái đó chỉ là chuyện thứ yếu. Những thứ kia mới chân chính là đại phiền toái." Hàn Lập lại đột nhiên ngẩng đầu, chỉ tay lên trên, cười khổ nói.
Cách bọn họ khoảng trăm trượng trên không trung mơ hồ có một dải hào quang màu trắng, dài mười mấy thước, đang chậm rãi di chuyển.
Nam Lũng Hầu cùng lão giả họ Lỗ khi thấy rõ thì đồng thời thất kinh.
"Khe hở không gian! Sao lại nhiều như vậy? Chúng còn di chuyển nữa chứ???" Lỗ Vệ Anh lúc này thất thanh kêu lên.
Giờ phút này sắc mặt Nam Lũng Hầu cũng cực kỳ khó coi.
"Việc này rất bình thường, nơi đây nếu là chiến trường thời thượng cổ thì khe hở không gian xuất hiện so với bên ngoài nhiều hơn một chút cũng là chuyện có thể đoán trước được. Nếu không tại sao có nhiều tu sĩ Nguyên Anh kỳ kinh diễm tuyệt thế tiến vào lại không thể toàn vẹn trở ra. Để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn, từ giờ trở đi chúng ta chỉ có thể hoàn toàn dựa theo lộ tuyến (đường đi) của Thương Khôn Thượng Nhân để đi mà thôi. Nếu không hắc hắc..." Hàn Lập nhìn Nam Lũng Hầu liếc mắt một cái rồi cười nói.
"Hàn huynh nói rất đùng. Chúng ta ngàn vạn lần không nên mạo hiểm đi lệch ra khỏi lộ tuyến. Ai có thể biết được khe hở không gian vô hình sẽ xuất hiện ở đâu. Tuy khe hở không gian di động rất đáng sợ nhưng chỉ cần cẩn thận chú ý thì với tốc độ của chúng hoàn toàn không thể tạo thành uy hiếp." Nam Lũng Hầu trầm ngâm một chút, cũng trấn định nói.