Vừa thấy Hàn Lập xuất ra Lưỡng Nghi hoàn, thân hình Nam Lũng Hầu cùng Lỗ Vệ Anh lập tức nhoáng lên, sắc mặt ngưng trọng thối lui về phía sau Hàn Lập gần một trượng, lấy hắn làm chủ. Hàn Lập tay cầm Lưỡng Nghi hoàn, hé miệng phun ra một đoàn thanh khí lên trên chiếc nhẫn.
Ô quang chớp động, toàn bộ thanh khí đã bị chiếc nhẫn thu nạp không còn một mảnh, sau đó vù một tiếng, tự động bay lên phía trên đỉnh đầu Hàn Lập, phiêu phù bất động.
Hàn Lập mặt không chút thay đổi, giương tay đánh một đạo pháp quyết lên Lưỡng Nghi hoàn.
Lưỡng Nghi hoàn lập tức run rẩy một trận, lúc co rụt lúc bành trướng. Trong nháy mắt đã hóa thành một chiếc cự hoàn (nhẫn lớn) đường kính cỡ năm sáu trượng.
"Đi!"
Hàn Lập điểm ngón tay về phía nó, nhẹ nhàng hô.
Sau khi phát ra một tiếng ông minh quái dị, cự hoàn bắn nhanh ra.
Ánh mắt hai người Nam Lũng Hầu ngưng trọng nhìn theo.
Chỉ thấy cự hoàn một khi tiến vào giữa vạn đạo quang ti thì một màn khó tin xuất hiện.
Quang ti yên tĩnh giống như mặt nước bị khuấy động, sau khi cự hoàn tiến vào lập tức trở nên hỗn loạn. Dưới ánh sáng màu đen lấp lóe không ngừng, tất cả ngân ti vừa tiếp xúc với chiếc nhẫn thì lập tức bị bẻ cong, di chuyển vòng qua.
Chứng kiến màn này, Hàn Lập trong lòng thở phào một hơi. Hai người Nam Lũng Hầu mặt cũng lộ vẻ tươi cười.
Bất quá Hàn Lập đối với uy lực của Bắc Cực Nguyên Quang lại có chút tò mò.
Hắn sau khi ngẫm nghĩ một chút thì đưa tay hướng Túi Trữ Vật vỗ một cái, một viên châu to cỡ nắm tay màu lam xuất hiện ở trong tay.
Đây là nhất kiện phòng hộ linh khí đắc thủ đã lâu.
Hàn Lập thoáng rót một ít linh lực vào viên châu.
Nhất thời một tầng quang mạc màu xanh nhạt lưu chuyển di động mặt ngoài viên châu.
Hàn Lập phất tay, viên châu hóa thành một đoàn lam quang bắn nhanh ra.
Lúc viên châu vừa tiến vào trong Bắc Cực Nguyên Quang thì vô số ngân ti giống như nhìn thấy miếng mồi ngon, lập tức rung lên rồi ùa tới bao vây xung quanh.
Các sợi quang ti tuy mỏng manh nhưng có thể xuyên thủng, khiến viên châu bị thủng lỗ chỗ, tựa như màn hào quang bên ngoài viên châu giống như không tồn tại.
Một lát sau, viên châu lóe lên vài cái rồi nổ tung, hóa thành một vùng hào quang diễm lệ, biến mất vô ảnh vô tung.
Đồng tử Hàn Lập hơi co lại, sắc mặt Nam Lũng Hầu và lão giả họ Lỗ cũng trầm trọng.
Nhưng thần sắc Hàn Lập trong nháy mắt đã khôi phục như thường, điều khiển cự hoàn quay về trên đỉnh đầu, sau đó nhẹ nhàng hạ xuống, che chắn ba người bên trong.
Tiếp theo một màn sáng bảo vệ xuất hiện.
"Đi thôi!" Hàn Lập không nhiều lời, sau khi nói ngắn gọn thì cất bước đi lên phía trước. Lưỡng Nghi hoàn tùy thời di động theo.
Nam Lũng Hầu cùng lão giả họ Lỗ tuy đang ở trong quang tráo nhưng không dám có chút khinh thường nào, thật thà bám theo sau. Mặc dù đã chứng kiến cự hoàn có khả năng phòng hộ đối với Bắc Cực Nguyên Quang nhưng không ai dám thi triển bất cứ loại phòng hộ cũng như pháp bảo khi đi tới. Còn Hàn Lập tuy thần sắc vẫn trấn định nhưng trong lòng cũng có chút lo lắng.