Hàn Lập vừa thấy bạch lang Khôi Lỗi bị chế trụ thì không chần chờ hai tay bắt quyết dùng thần thức điều kiển để hai cái Khôi Lỗi bạo liệt.
Tam thủ cự mãng thân hình tuy cứng rắn vô cùng, nhưng trong miệng lại không có năng lực phòng ngự dị thường như thế. Mà hai con bạch lang Khôi Lỗi này đã được luyện chế từ không biết bao nhiêu loại trân hi tài liệu nên uy lực tự bạo cũng không phải chuyện đùa. Sau khi thanh âm bạo liệt vang lên, hai cái đầu rắn đồng thời phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, lộ ra vẻ thống khổ đau không chịu nổi.
Cái đầu ở giữa lại không có bị ảnh hưởng chút nào lại càng thêm nổi giận.
Thân thể nó lúc lắc rồi cái đuôi rắn thật lớn hướng trước người đảo qua, bóng đen chợt lóe đã đem thanh mãng Khôi Lỗi kích bay đi, bắn ra xa hơn mười trượng rồi ngã xuống đất không dậy nổi.
Đồng thời cái đầu cúi xuống phía trước tìm tòi, dùng sức cắn mạnh, đem một con hồng ngưu Khôi Lỗi cắn nát bấy làm cho Hàn Lập ngay cả cơ hội khiến cho Khôi Lỗi tự bạo cũng không có.
Mà Nam Lũng Hầu cùng lão giả họ Lỗ tranh thủ thời gian Hàn Lập và Khôi Lỗi thú dây dưa với cự mãng sau khi kinh hãi qua đi rốt cục phát động công kích.
Đầu tiên là lão giả họ Lỗ đem hơn mười khối bạch hỏa cầu trước người đẩy đi, lập tức hỏa cầu đầy trời bay vụt đến.
Mà Nam Lũng Hầu cũng giương tay lên đánh một đạo pháp quyết vào chiếc nhẫn màu xanh biếc nọ. Chiếc nhẫn này chợt chớp lên một trận rồi đột nhiên biến hóa, một hóa hai, hai hóa bốn, bốn hóa tám. Một hơi huyễn hóa ra hơn trăm cái nhẫn giống nhau như đúc. Chiếc nhẫn chính thức nằm trong đó hóa thành một mảnh bích lục quang ảnh bắn nhanh đi.
Hàn Lập bình tĩnh khẽ lộn bàn tay lấy ra một cái vật gì đó ném lên không trung.
Vật ấy đón gió bành trướng, trong ánh hắc quang hóa thành ngọn núi cao hơn mười trượng nhưng theo pháp quyết thúc dục thì lại tiếp tục cuồng trướng không ngừng.
Đây chính là cổ bảo Thiên Trọng Phong.
Đối mặt với cự mãng hình thể khổng lồ, da dày thịt béo thì dùng pháp bảo này là thích hợp nhất.
Chỉ là cự mãng này động tác quá nhanh nên trước hết phải nghĩ cách vây khốn nó mới được.
Hàn Lập tự đánh giá một chút thì thấy hai cái đầu cự mãng hai bên tựa hồ đang khôi phục lại, lại mở rộng miệng phun ra lưỡng đạo quang trụ to lớn.
Bạch sắc hỏa cầu cùng quang trụ va vào nhau nổ ầm lên. Hỏa cầu trong nháy mắt hóa thành bạch sắc hỏa lãng cùng quang trụ đan vào nhau, giằng co không phân thắng bại.
Mà chiếc nhẫn màu bích lục này thì sau khi trực tiếp xẹt qua quang trụ cùng hỏa lãng đang tranh đấu thì tiếp tục thẳng hướng bắn về phía ba cái đầu rắn.
Mà hắc sắc cự phong của Hàn Lập thì không nhanh không chậm nương theo lục ảnh từ từ bay đi.
Cự mãng chứng kiến lục sắc quang ảnh, tựa hồ cảm thấy bị uy hiếp nên cái đầu chính gầm nhẹ một tiếng. Linh quang chợt lóe, thanh sắc hà quang chợt bao lấy cả thân hình sau đó cái miệng to như cái bồn máu hé ra hướng về phía trước đánh tới.