Mắt nhìn đến toàn bộ cây cỏ ban đầu không thấy đâu, thay vào đó là cảnh tượng vô cùng quỷ dị.
Hai bên sườn núi, khắp nơi đều là hòn đá tảng màu trắng, mỗi hòn đều hình tròn bóng loáng, to thì cỡ cái đầu lâu, nhỏ thì cỡ nắm tay.
Từ xa xa nhìn lại chỉ thấy xuất hiện đại phiến sương mù màu xám, mơ mơ hồ hồ, làm cho người ta không thể thấy rõ ràng tình hình bên trong.
Chẳng qua đám sương mù này bị giới hạn trong phạm vi chiều rộng hơn trăm trượng, mà hai bên thì tràn ngập quang hà đỏ như máu giống như thủy triều không ngừng hướng tới trung tâm đè ép tới. Nhưng vừa đến hai sườn sương mù thì lại giống như đụng tới bờ đê, tiến lên nửa bước cũng khó khăn.
"Đây là thông đạo mà đạo hữu nói?" Lỗ Vệ Anh hít một hơi chậm rãi hỏi.
"Không sai ứng với nơi này. Lỗ huynh cảm giác được có cái gì không đúng không?" Nam Lũng Hầu không khỏi giật mình một chút nói.
"Huyết sắc hà quang khẳng định là cấm chế trong nội cốc nhưng đám sương mù này tựa hồ cũng không phải là vật bình thường. Thương Khôn Thượng Nhân để lại di thư cũng không có nói gì đến đám sương mù này?" Lỗ Vệ Anh nhìn hôi vụ xa xa, lạnh nhạt hỏi.
"Không có, không nhắc tới đám sương mù này nhưng đại khái cảm giác được nó cũng không quá trọng yếu" Nam Lũng Hầu chần chờ một chút rồi nói.
"Đám sương mù này ta cảm giác được có chút không giống bình thường. Hay là cẩn thận một chút thì hơn" Lão giả họ Lỗ lắc đầu, mặt hiện lên vẻ ngưng trọng nói.
"Có không có vấn đề gì. Thử xem là được" Hàn Lập ở một bên, đột nhiên mở miệng nói" Hàn đạo hữu nói rất đúng. Ta nơi này vừa lúc có vài con hắc điểu ngày có thể bay ngàn dặm, bình thường chỉ dùng để tìm kiếm linh dược. Bây giờ có thể dùng chúng thí nghiệm thử một lần." Nam Lũng Hầu vỗ tay đồng ý nói.
Lỗ Vệ Anh nghe vậy cũng không có phản đối.
Lúc này Nam Lũng Hầu lấy từ bên hông ra một cái linh thú túi tinh xảo hướng không trung ném đi. Trong miệng khẽ phát ra âm thanh trầm thấp.
Một con tiểu điểu cả người màu vàng kim từ trong túi như mũi tên bắn ra. Lập tức trên không trung bay quanh một vòng.
Nam Lũng Hầu giương tay bắn ra một đạo thanh sắc phù kích lên thân con chim nhỏ.
Tiểu điểu này hai cánh vỗ một cái, trên người bỗng nhiên hiện ra một cái thanh sắc quang tráo.
Nam Lũng Hầu trong thần niệm phân phó một tiếng. Con chim nhỏ the thé kêu lên một tiếng rồi hóa thành một đạo kim quang hướng sương mù xa xa bắn nhanh đi.
Không chờ tiểu điểu này va chạm với sương mù xa xa. Hàn Lập trong mắt đã hiện ra lam mang cấp bách chớp động, dùng linh nhãn thần thông ngưng thần nhìn lại.
Nhưng ánh mắt trong lúc vô ý hướng một nơi nào đó quét qua thì thần sắc hắn có chút vừa động, trong mắt ẩn hiện một tia cổ quái.
Nam Lũng Hầu cùng Lỗ Vệ Anh toàn tâm ý đặt trên thiên lý ly nên cũng không có chú ý tới dị sắc của Hàn Lập.
Thiên lý ly này sau khi một đầu tiến vào trong sương mù màu xám thì biến mất không thấy bóng dáng.