Phía tây Trụy Ma Cốc, trên một tòa tiểu sơn màu nâu có hai người một ngồi một đứng trên đỉnh núi.
Người ngồi xếp bằng là một lão giả mi dài mặc áo bào trắng; người đứng là một gã mặc cẩm y đầu đội mũ, râu dài màu hung.
Đúng là hai người: trưởng lão Thiên Cực Môn Lỗ Vệ Anh cùng với Nam Lũng Hầu.
Nam Lũng Hầu hai tay chắp sau lưng đứng ở trước người Lỗ Vệ Anh chừng năm sáu trượng, có vẻ thong dong nhìn về hướng phía xa xa nhưng trong mắt mơ hồ hiện lên vẻ lo âu.
"Nam Lũng huynh, không nên quá nóng lòng. Người này rất có thể bị truyền tống tới vị trí hẻo lánh, muốn đến đây tự nhiên phải mất chút thời gian. Chúng ta không phải tận mắt thấy hắn tiến vào pháp trận và bị truyền tống vào sao?" Ngồi xếp bằng trên một khối cự thạch nhắm mắt dưỡng thần, Lỗ Vệ Anh tựa hồ cảm ứng được Nam Lũng Hầu trong lòng nôn nóng nên đột nhiên mở miệng nói.
"Nói thị nói như vậy nhưng ngươi cũng biết Trụy Ma Cốc này nguy hiểm trùng trùng, có nhiều loại nguy hiểm mà không phải là cứ có đại thần thông là có thể ứng phó được. Mà chúng ta chuyến này nhất định không thể thiếu khuyết người này. Nếu không chuyến đi Trụy Ma Cốc này rất có thể về tay không" Nam Lũng Hầu thở dài xoay đầu có chút bất đắc dĩ nói.
"Bắc cực nguyên quang nhất định cần phải có Lưỡng nghi hoàn mới có thể xông qua. Nhưng hỏa thiềm thú này thực sự rất lợi hại sao; nếu chúng ta lúc đầu lấy được chiếc nhẫn này thì cần gì người này." Lỗ Vệ Anh giương đôi mắt, không nhịn được oán giận nói một câu.
"Lợi hại hay không lợi hại thì ta cũng không có chính mắt nhìn thấy qua. Bất quá trong di thư của Thương Khôn Thượng Nhân nói thì xác thực con thú này vô cùng đáng sợ. Tốt nhất là tìm tu sĩ có công pháp tương khắc con thú này đến đối phó nếu không cho dù có thể đối phó được nó thì chúng ta cũng không phải vất vả một phen, có khi còn bị đại thương nguyên khí. Tại nơi hung hiểm như thế này, ta cũng không muốn tạo cơ hội cho kẻ nào thừa nước đục thả câu" Nam Lũng Hầu nhướng mày giải thích.
"Nam Lũng huynh nói cũng có đạo lý. Xem ra trải qua lần ở Mộ Lan thảo nguyên đó, Nam Lũng huynh càng thêm cẩn thận. Bất quá ta tại một số điển tịch xem được một số tin tức có liên quan đến hỏa thiềm thú. Con cổ thú này ở thời thượng cổ cũng không phải là nổi danh như thế. Nhưng theo như lời giới thiệu trên đó thì nó không khó đối phó mới đúng. Nhưng nếu theo Thương Khôn Thượng Nhân nói thì phỏng chừng con thú trong cốc này nói không chừng là hỏa thiềm biến dị." Lỗ Vệ Anh sau khi tự đánh giá qua thì nói ra phán đoán của bản thân.
"Biến dị? Việc này cũng có thể. Bất quá, ta cảm giác được con thú này trong cốc không có thiên địch nên thời gian tu luyện rất dài " Nam Lũng Hầu không có hoàn toàn đồng ý với quan điểm của lão giả.
"Chuyện cũng đã đến bước này, nói cái gì nữa cũng vô dụng. Hỏa thiềm này nhất định phải diệt sát, mà thông đạo hướng đến nơi hỏa thiềm thú hiện nay đầy bắc cực nguyên quang. Người nào không chuẩn bị sẵn sàng thì tuyệt nhiên là vô pháp đi qua. Chúng ta không cần lo lắng khối cổ tu di hài bị người khác đoạt trước" Lỗ Vệ Anh lần nữa nhắm hai mắt lại nói.