"Đi!" Đại hán gầm lên một tiếng, thạch ấn sau khi quay tròn một trận thì quang mang bùng lên đánh về phía đoàn sáng mờ phía xa xa.
Hai khẩu phi kiếm cũng hóa thành hai đạo ánh sáng màu hồng – bạch, theo thạch ấn trảm đến.
Pháp bảo thạch ấn này quả nhiên bất phàm, khi đánh trúng đoàn sáng mờ, trước hiết mơ hồ truyền đến tiếng sấm nổ mạnh. Theo sau là thanh âm ầm ầm ù ù kinh thiên động địa, linh quang các màu trong phút chốc đan vào nhau, mặt đất phụ cận cũng rung động theo.
Thấy thạch ấn hiển lộ uy lực to lớn như thế, trên mặt hai người lộ ra vẻ vui mừng nhưng lập tức vẻ tươi cười ngưng đã đọng lại trên khóe miệng.
Bởi vì sau khi đan vào giữa linh quang, đoàn sáng mờ bảy màu đột nhiên sáng bừng lên, linh quang của ba kiện pháp bảo lại nhất thời bị đoàn sáng mờ đè ép xuống. Tiếp theo trong đoàn sáng mờ lại phát ra từng trận thanh minh, ba kiện pháp bảo đồng thời bị đẩy lùi ra ngoài.
Ba người kinh hãi vội vàng một lần nữa khống chế pháp bảo, quay mặt nhìn nhau.
Cấm chế này tựa hồ lợi hại hơn xa so với tưởng tượng của bọn họ.
Đại hán hừ một tiếng, đang muốn mở miệng nói cái gì đó thì đoàn sáng mờ bốn phía đồng lóe ra linh quang, nổi lên màu sắc hỏa hồng.
Ba người ngẩn ra không rõ chuyện gì đang xảy ra thì từ cấm chế trên bầu trời có vô số hỏa vân bắt đầu ngưng tụ quay cuồng.
Một cổ khí tức nóng bức trong nháy mắt tràn ngập trong đoàn sáng mờ.
"Là chuyện gì xảy ra? không phải nói đây là cấm chế không có tính công kích sao?" Đao ba đại hán thấy vậy vô cùng kinh sợ quát lên.
Nhưng hai người khác căn bản không có thời gian trả lời câu hỏi bởi vì hỏa vân trên bầu trời đã không chút khách khí đè thẳng xuống.
Ba người đại hán bị bao vây ở bên trong kinh hãi, đều tự thúc dục pháp bảo, vội vàng đem toàn thân bảo vệ lại vừa luống cuống giơ tay vỗ mấy đạo linh phù lên trên người. Vòng bảo hộ các loại thuộc tính trên người bọn họ lóe sáng.
Mầy mù màu hồng trong chốc lát đã đem ba người bao phủ trong đó.
Một lát sau, ba tiếng kêu thê lương thảm thiết từ trong hỏa vân truyền ra; sau đó lạnh ngắt như tờ.
Một hồi lâu sau hỏa vân tự động tán đi, đoàn sáng mờ cũng thu liễm hội tán đi, lộ ra đám loạn thạch ở trong nhưng đã không có một bóng người.
Chỉ có ba kiện pháp bảo nằm trên mặt đất, quang hoa vô cùng ảm đạm, phảng phất linh tính đại giảm.
Tu sĩ vừa tiến vào Trụy Ma Cốc tao ngộ vận rủi cũng không nhiều lắm, chỉ có bảy tám người mà thôi nhưng bị chết như vậy thì lại chiếm hơn phân nửa.
Tại trong cốc, cơ hồ một khi gặp tao ngộ bất trắc thì tánh mạng lập tức gặp nguy hiểm. Thậm chí trong đó có cả một gã tu sĩ Nguyên anh của một môn phái trung bình, nhất thời khinh thường mà chết trong một cái khe hở không gian.
Hàn Lập không biết những người khác đã gặp phải chuyện gì nhưng ở mảnh đất hung hiểm nhất Thiên Nam này tự nhiên là cẩn thận từng bước.
Chẳng qua giờ phút này hắn lại vừa vui vừa sợ.
Trên khoảng không hoang vắng hắn chắp hai tay sau lưng mà trợn to hai mắt nhìn phía trước, trong đồng tử lam mang lưu chuyển không ngừng, trông có chút chói mắt.
Nhìn từ bên ngoài thấy trong mắt Hàn Lập phóng ra lam quang trông có vẻ có chút yêu dị nhưng Hàn Lập không có tâm tư nào nghĩ đến việc này.