Phía sau hắn cách đó không xa có một cái hố trũng rộng khoảng chừng trăm trượng. Bốn phía trụi lủi không có một ngọn cỏ. Vừa nhìn cũng biết không phải vật do tự nhiên hình thành.
Hàn Lập thần sắc khẽ động, trước tiên khuếch tán thần thức nhanh chóng tìm tòi trong phạm vi hai ba mươi dặm nhưng vẫn chưa phát hiện ra bóng dáng của tu sĩ khác. Lúc này hắn mới yên tâm nhìn hố trũng chậm rãi đi tới.
Hàn Lập đứng ở bên bờ hố trũng cẩn thận đánh giá một chút. Trên mặt có chút kinh ngạc.
Cái này căn bản không phải là hố trũng gì mà đúng là một cái hố vô cùng tròn trịa.
Trong hố bụi đất bay mù mịt không biết đã tích tụ bao nhiêu lâu, căn bản là không thấy rõ cái gì.
Hàn Lập nhìn chằm chằm cái hố to trong chốc lát, mặt lộ ra vẻ trầm ngâm.
Nhưng một lát sau, hai tay hắn bắt quyết. Một cơn lốc cao hơn mười trượng từ từ hình thành.
Hàn Lập miệng hô ra một câu "Đi" khẽ tay áo bào phất một cái.
Nhất thời cơn lốc mang tất cả bụi đất thổi bay khỏi lòng hố.
Nơi nào cơn lốc này đi qua, đá vụn bụi đất tất cả đều bị quét sạch. Một lúc sau đã đem hình dáng hố đá hiển lộ ra.
Phía dưới tất cả đều là thạch bích, mặt ngoài là dung nham đỏ sậm bóng loáng dị thường.
"Đây là."
Hàn Lập liếc mắt một cái nhìn ra rõ ràng là do hỏa diễm nhiệt độ cao hình thành. Theo đó liên tưởng đến cái hình dạng của cái hố này.
Hắn tự đánh giá một chút rồi trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.
Chẳng lẽ đây là một loại đạn cầu cùng loại với hỏa cầu của Hỏa Đạn Thuật tạo thành. Hắn nếu phóng thích ra một viên hỏa cầu đánh tới trên thạch bích và đồng dạng cũng gặp phải cùng loại đá thì diện tích hố tạo thành nhiều lắm cũng chỉ cỡ một trượng. Cùng với cái hỗ trăm trượng này thì không thể so sánh. Căn bản là tiểu vu kiến đại vu.
Chẳng lẽ đây là thần thông của thượng cổ tu sĩ. Thật sự là lợi hại.
Hàn Lập kinh ngạc suy nghĩ hồi lâu rồi mới thở ra một hơi vừa lại lắc đầu.
Hắn nghĩ có khả năng cái hố này có thể là Cổ Bảo hỏa thuộc tính công kích mà hình thành. Bất quá ngay cả như vậy thì thần thông của Thượng cổ tu sĩ cũng xác thực không phải người tu tiên hiện này có thể sánh bằng.
Tiếp theo Hàn Lập chầm chậm thong thả đi một vòng xung quanh cái hố nhưng cũng không có phát hiện ra cái gì đặc biệt nên dừng chân ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Bây giờ ứng với thời gian giữa trưa nhưng trên bầu trời cũng không có xuất hiện ánh mặt trời chói mắt như trước khi truyền tống. Thay vào đó là những đám mây màu vàng vô cùng vô tận tản ra chút ánh sáng mờ ảo.
Hàn Lập cũng không có giật mình. Tình hình này hắn đã thấy nhiều.
Đây là kết quả do cấm chế bao trùm cả thiên không tạo thành. Theo hắn phỏng chừng thì sợ rằng bây giờ không thể lên đến chỗ rất cao nếu không sẽ kích động cấm chế.
Mặc dù nghĩ như vậy nhưng Hàn Lập vẫn khẽ búng ngón tay bắn ra một chỉ, không biết khi nào đã lấy ra kim sắc Phệ Kim Trùng bắn ra nhắm thẳng không trung bay lên.